Everwrite

Ch 016 — Thủ Mộ Bằng Đồng

Đồng chảy ra từ các khe tường.

Nó tụ trên nền thành hai bàn chân lớn, dâng lên theo những đường gân đá rồi khép thành một thân người cao gấp đôi Kha. Nơi lẽ ra có khuôn mặt là một hốc tối. Trong hốc treo chiếc chuông nhỏ đang rung, dù không có gió.

Mỗi lần chuông ngân, ba vệt sáng dưới sàn lại lún sâu hơn.

Anh dừng ở đầu bậc.

Qua những khe hở giữa các phiến, cậu nhìn thấy ba buồng nằm dưới phần nền giữa phòng. Ba người được giữ trong đó không cử động. Lối xuống ở bên trái, ngay sau cánh tay đồng đang duỗi ngang.

“Thủ Mộ,” Nara nói. Cô kéo sợi xích quấn tay chặt hơn. “Nó không rời khu này.”

Khối đồng nghiêng đầu về phía những lõi đã được đánh thức.

Kael đưa khiên lên. Vân lập tức giữ những người mới được cứu ở bậc trên, cách xa chỗ nền có thể sập. Kha đứng cạnh Kael, nhìn lối xuống chứ không nhìn toàn bộ thân Thủ Mộ.

Anh bước vào phòng.

Bàn chân đồng đập xuống. Lực chấn làm những khe giữa sàn há rộng, bụi rơi lên vai người nằm phía dưới.

Cậu lùi ngay trước cú thứ hai.

Không thể cho nó ngã ở đó.

“Chuông lấy nguồn,” Linh nói. “Chấn động thì ép cả buồng. Phải xử lý riêng.”

Anh nhìn chiếc chuông trong đầu Thủ Mộ. Có bốn đường mảnh nối lên vòm hốc, nhưng khi nó quay, ba đường cùng dịch theo ánh sáng trên mặt đồng.

Lyra ngồi ở mép bậc, giữ hai ngón sát mắt.

“Có phần phản chiếu,” cô nói. “Tôi chưa phân biệt được khi nó nhìn thẳng.”

Khang tới bên Anh, bàn tay vẫn đỏ sau những lượt góp Mana.

“Còn làm được chim lửa không?” Anh hỏi.

“Nhỏ thôi.”

“Đủ. Chúng ta không đốt nó.”

Khang tạo một hình chim chỉ lớn hơn bàn tay. Anh chạm Cấu Tuyến vào đường giữ hình ở cánh, phần đã từng nhìn thấy khi họ thử phép. Lần này cậu không xé con chim; cậu chỉ nới một mấu để hai cánh có thể đi lệch nhịp nhau.

Khang cau mày, giữ lại hình trước khi nó tản.

“Chậm hơn,” cậu nói.

Anh giảm lực, để người tạo phép tự đưa hai cánh sang hai bên đầu Thủ Mộ.

Ánh lửa thay đổi. Ba đường trong hốc chuông trượt theo mặt đồng. Một đường vẫn giữ nguyên vị trí, dù bóng của nó đã dịch.

“Giữa, lệch trái,” Lyra nói với Lộc.

Lộc đã tựa chân băng lên bậc. Anh ta giương cung, chờ Kael đỡ một cánh tay đồng để đầu Thủ Mộ xoay thêm.

Mũi tên đi qua giữa hai cánh lửa.

Một tiếng lanh canh vang lên. Dây thật đứt. Chuông rơi xuống nền, lăn về góc phải căn phòng.

Ba vệt sáng dưới sàn thôi bị kéo theo tiếng ngân.

Thủ Mộ vẫn đứng.

Cánh tay nó nện vào khiên, đẩy Kael lùi khỏi mép nền giữa.

Anh chạy chếch sang phải, đưa Mana qua vai thành một đợt sáng đủ mạnh để khối đồng quay theo.

“Đưa nó về đây!” Kha gọi, chỉ khoảng nền sát chân cột.

Anh đã chạm Cấu Tuyến vào dãy đá ấy trên đường chạy. Phía dưới đặc hơn vùng chứa ba buồng. Cậu bẻ một vệt Mana mảnh khỏi phần bọc tay, quất vào hốc đầu Thủ Mộ rồi lùi tới chân cột.

Khối đồng đi theo.

Mỗi bước của nó làm ngực Anh rung. Cậu không đứng chờ cú đấm, cũng không né bằng chân trái đang chậm. Anh dùng chân phải làm điểm đạp, chuyển cả thân qua bên khi cánh tay dài quét tới.

Nắm đồng đập vào cột.

Đá văng ngang mặt. Một mảnh cắt qua dải băng trên cánh tay cậu. Anh không kịp nhìn vết rách; mặt đồng vừa kéo khỏi cột đã chảy dài thêm, vòng về phía lưng.

“Vai trái và hông,” Linh nói.

“Đồng ý.”

Cơ thể cậu xoay thấp hơn thói quen. Cánh tay đồng lướt sát ngực, để lại hơi nóng rát qua áo. Anh đặt lòng bàn tay lên phần đang kéo dài, cảm thấy Mana trong nó vừa đổi hướng để gom lại thành nắm đấm.

Cậu giữ đúng điểm đổi ấy.

Chỉ một đoạn, không phải cả cánh tay.

Đồng khựng ở chỗ tiếp xúc, phần bên ngoài vẫn lao đi. Nara đã tới sát bên, đạp vào đoạn bị ghì trước khi nó kịp chảy liền. Tiếng kim loại gãy bật lên. Một cánh tay rơi xuống vùng nền trống cạnh cột.

Thủ Mộ kéo lùi.

“Nó đang lấy lại,” Linh báo.

Từ các rãnh sàn, những vệt đồng mỏng trườn về chân nó. Orin đứng ở mép lối xuống, chỉ cho Dane một đường dễ chạm mà không phải bước vào vùng đánh.

“Dùng mảnh gỗ kê, đừng nắm bằng tay đau.”

Dane quỳ xuống. Cậu giữ nêm bằng hai lòng bàn tay, không ép các ngón đang được buộc. Orin cạy rãnh lên tại phần nguồn đã trượt qua; Kiro kéo mảnh đá ra khỏi đường đồng đang bò.

Dòng kim loại phải vòng xa hơn.

Kha đưa Sera và Yến Nhi xuống bậc trái. Kael quay khiên về phòng, che lối cho họ trong lúc Anh tiếp tục giữ Thủ Mộ ở chân cột. Vân chuyển những người mới tới sau một bức đá thấp, để không ai nằm trong đường quét nếu khối đồng quay đầu.

Anh nhìn thấy các vị trí ấy chồng lên nhau.

Rồi hình ảnh bắt đầu sai.

Vai Kael hiện ở hai chỗ. Mũi tên Lộc vừa đặt lên cung dường như còn nằm trong ống. Đầu gối trái Anh báo chạm đá trong khi chân vẫn đang nâng.

“Linh.”

“Em phải bỏ dự đoán toàn phòng,” cô nói. Giọng không còn đều. “Nó đổi thân quá nhanh. Nếu giữ tiếp, anh sẽ không phân biệt được cái đang xảy ra với cái em tính.”

Một khoảng cảm giác quanh Anh tắt đi.

Cậu không còn biết Nara ở đâu nếu không quay mắt nhìn. Không còn nhận được nhịp báo trước từ vai Kael hay hướng lửa Khang ở sau lưng.

Linh chỉ giữ phần hông và vai đã được giao, cùng sợi Mana cậu đang chạm vào khối đồng.

“Nara, báo hướng cho tôi,” Anh gọi.

“Bên phải anh.”

“Kha?”

“Lối xuống còn mở. Cứ giữ nó đó.”

Thủ Mộ vung cánh tay còn lại.

Anh nghe tiếng Nara gọi thấp, nhìn thấy bóng nó trùm xuống chân rồi mới lách qua. Cậu chậm hơn lúc còn toàn bộ dự đoán, nhưng không còn chạy theo hai hình ảnh khác nhau.

Nắm đồng cắm xuống sàn cạnh cột.

Anh đặt tay lên đoạn cổ tay bị kéo dài. Linh giữ sợi Mana ở đường cậu thật sự chạm, không thử kéo thêm các nhánh xa. Cậu ép dòng đang gom thân lệch đi, tạo một khoảng hở dưới hốc ngực.

“Có chốt sáng bên trong,” cậu nói.

Lộc bắn ngay khi Nara kéo phần đồng trên vai khối Thủ Mộ lệch sang phải.

Mũi tên ghim vào chốt, chưa phá được. Nhưng phần đầu tên giữ nó khỏi xoay về vị trí cũ.

Thủ Mộ gập người, định kéo cả thân về vùng nền giữa.

Anh ghì một tay vào cạnh hốc. Nếu để nó trở lại đó, ba người dưới buồng vẫn sẽ chịu cả khối lượng khi cậu đánh sập.

“Orin!”

“Rãnh bên trái đã rời. Còn bên chân anh.”

Anh thấy một sợi đồng lách qua đế giày mình. Cậu nhấc gót phải, đạp mạnh xuống cạnh rãnh đã được Dane chèn. Phiến đá nghiêng, cắt dòng kim loại khỏi chân Thủ Mộ.

Khối đồng chao sang cột.

Anh đặt cả hai tay vào hốc ngực.

Nhiệt chạy tới khuỷu, làm vết bỏng cũ nhói lên. Chốt sáng đang xoay quanh đầu tên. Cậu không cần bẻ cả thân nữa; chỉ cần giữ cái chốt lệch thêm trong lúc nguồn dưới chân không trở lại được.

“Vai còn giữ được không?” cậu hỏi Linh.

“Được phần này. Những thứ khác, anh phải nghe họ.”

Nara báo phía sau trống. Kha gọi không có người ở sát chân cột. Anh đạp chân phải, dồn lực qua lưng và bẻ.

Chốt gãy.

Đồng mềm xuống ngay dưới tay cậu.

Anh lùi về phía Kha, kéo Nara theo khỏi mép lớp kim loại đang đổ. Khối Thủ Mộ sụp sang chân cột thành một đống đồng nóng, không rơi lên phần sàn chứa ba buồng.

Nền vẫn rung. Bụi trên bậc rơi xuống, nhưng những phiến ở giữa không sập.

“Còn cả ba!” Sera gọi từ dưới.

Anh quỳ một gối trên bậc. Cậu muốn xuống ngay, nhưng Linh đã trả vai và hông; cảm giác ở chân trái còn trễ đến mức cậu không dám đặt trọng lượng lên nó.

Kha đưa cánh tay tới. Anh tự nắm lấy, đợi mắt thôi chao rồi mới xuống.

Ba buồng cuối nằm cạnh nhau dưới nền, cửa đã lộ sau khi Thủ Mộ rời chỗ. Sera và Nhi đã gỡ những phần đá có thể tháo mà không chạm ấn. Lõi của cả ba vẫn còn, rất yếu, được giữ lại nhờ chuông đã ngừng rút thêm.

Khang ngồi xuống đối diện Anh.

“Còn một phần,” cậu nói, đưa tay ra. “Đừng lấy tới hết. Ta cũng muốn tự đi.”

Anh gật. “Cậu báo lúc cần dừng.”

Sera chọn người đang mất nhịp nhanh nhất. Orin đã xuống, giữ mép vỏ lõi để đường vào không trượt khi tay Anh run. Họ dùng đúng cách đã thử ở Mira, không thêm một phép mới vào những cơ thể không chịu được sai lầm.

Anh nhận Mana từ Khang, cùng phần cậu còn giữ được trong mạng của mình. Linh bỏ những tiếng động ngoài phòng, chỉ nghe phản hồi qua sợi đang chạm. Như Ý đếm các nhịp bằng giọng nhỏ.

Người đầu tiên mở mắt, nhìn chiếc bao trên lưng bà.

“Có thức ăn à?”

Như Ý ngẩn ra rồi gật. “Còn. Nhưng phải ra khỏi chỗ này mới nhóm được bếp.”

Cô nhìn bàn tay mình vừa được tháo khỏi đá. “Tôi muốn thử nấu. Không chỉ mang thức ăn cho người khác.”

“Vậy giữ sức mà thử.”

“Meli,” cô nói khi bà lấy giấy. “Tôi muốn bà ghi Meli.”

Người thứ hai tỉnh lại trong lúc Orin đang gỡ mảng đá cuối ở vai. Cậu nhìn qua lỗ thủng trên trần, nơi một cánh tay đồng còn mắc lại trên bậc, rồi bật ra một tiếng cười khô.

Tất cả cùng ngừng một thoáng.

Cậu lập tức mím miệng.

“Có sao không?” Nhi hỏi.

“Tiếng vừa rồi không đúng lúc.”

“Chỗ này đã qua lúc nguy hiểm nhất rồi,” Kha nói từ đầu bậc. “Cười cũng được.”

Cậu thử thở ra. Vai vẫn căng, nhưng miệng không bị ép khép như trước.

“Aron,” cậu nói với Như Ý. “Tên đó được không?”

“Được, nếu cậu muốn.”

“Tôi muốn.”

Người cuối cùng giữ mắt nhắm lâu hơn.

Đến nhịp thứ tám, tay Anh run mạnh. Sera bảo dừng ở khoảng nguồn đã ổn, không cố lấy nhịp tiếp khi đường nhận đang lệch. Khang hạ tay ngay; Anh chờ, nhìn ánh sáng còn ở trong lõi trước mặt chứ không nhìn những ngón tay mình.

Linh đưa cảm giác từ điểm tiếp xúc trở lại rõ hơn.

“Bây giờ chỉ thêm từng nhịp,” cô nói.

Nhịp thứ chín được giữ. Nhịp thứ mười làm đôi mắt mở ra.

Người vừa tỉnh nhìn ánh lửa nhỏ Như Ý che sau lòng bàn tay.

“Tia,” cô nói rất khẽ khi được hỏi. “Tôi muốn có một cái tên ngắn.”

Như Ý cúi xuống để nghe lại cho đúng, rồi ghi.

Anh rút Cấu Tuyến. Sera kiểm từng lõi sau khi không còn tay cậu chạm vào. Ba người đều giữ được phần nguồn đã nhận, đủ để dựa vào nhau ngồi dậy.

“Đủ mười lăm,” Nara nói ở cửa.

Orin trở lại từ bậc trên, mang theo vài mảnh vỡ của chốt lõi Thủ Mộ. Anh ta đã dùng miếng đồng gạt chúng khỏi rìa nền chưa bị dòng nóng tràn qua; ánh sáng vẫn mắc trong những mặt gãy. Orin bọc chúng vào vải, giữ riêng với đống nêm gỗ.

Anh muốn đáp, nhưng phải đợi nhịp thở bình thường trước. Cậu nhận bình nước Nhi đưa, cầm bằng hai tay để không làm đổ.

Trên vách phía sau Tia, dấu cánh chim tím hiện lên.

Bốn chiếc đinh giữ nguyên, sâu trong đá. Một tiếng nói khàn đi qua căn phòng, rõ hơn lần trước:

“Lucien Voss.”

Anh hạ bình.

“Anh ở đâu?” cậu hỏi.

Dấu tím co lại. Qua lòng bàn tay còn đặt trên nền, cậu cảm thấy một đường căng đi sâu khỏi vùng mười lăm lõi, rồi mất dấu ở chỗ Cấu Tuyến không thể tới.

“Neo thứ nhất đã nghe thấy ngươi.”

Tiếng nói tắt.

Tia quay đầu tìm người vừa lên tiếng. Anh cũng chỉ thấy mặt đá trở lại màu cũ, không có cửa nào mở thêm.

Cậu đọc lại cái tên để Như Ý kịp ghi ở một dòng riêng.

Không đưa nó vào số mười lăm.