Ch 053 — Nữ Thánh Kỵ
Nguyễn Tường Vy chờ họ ở lối ra.
Áo choàng trắng của cô không dính một giọt nước dù trần hầm đang mưa ngược. Thanh kiếm cắm xuống nền, hai tay đặt trên chuôi. Sau lưng cô là sáu Thánh Kỵ. Không ai rút vũ khí, nhưng hành lang hẹp đến mức ý định ấy chẳng có nghĩa gì.
“Lê Anh,” cô gọi đúng tên cậu. “Cậu bị nghi đánh cắp công nghệ linh hồn, tập hợp quân đội Android và tấn công lực lượng được Asterra công nhận.”
“Gareth đem quân tới nhà tôi.”
“Trong báo cáo, đó là một trại vũ trang giữ mười lăm Android trái phép.”
Nara bước lên. “Tôi không phải vật để giữ hợp pháp hay trái phép.”
Tường Vy nhìn cô, không né câu ấy. “Vậy cô có thể rời cậu ta không?”
“Có.”
“Cậu ta có thể ra lệnh cô tự hủy?”
“Không.”
“Cô có thề trung thành?”
“Tự nguyện.”
Câu trả lời khiến một Thánh Kỵ phía sau cau mày. Tường Vy chỉ im lặng lâu hơn một nhịp.
“Tôi cần kiểm chứng cấu trúc trong người cậu,” cô nói với Anh.
“Bằng kiếm?”
“Nếu cậu để tôi dùng nghi thức, không.”
Linh thì thầm: “Nghi thức của Thánh Điện có lớp đọc ký ức.”
“Vậy bằng kiếm.”
Anh vừa dứt lời, Tường Vy đã ở trước mặt.
Kiếm cô không nhanh theo kiểu mắt không thấy. Nó làm khoảng cách tự ngắn lại. Linh dựng ba quỹ đạo; cả ba cùng bị ánh bạc trên lưỡi kiếm cắt mất cấu trúc.
Anh nghiêng người bằng trực giác, vẫn bị mũi kiếm rạch một đường trên vai. Cậu trả bằng cú đấm cường hóa. Tường Vy đỡ bằng sống kiếm, trượt nửa bước.
Đó là nửa bước duy nhất cô nhường.
Hành lang bùng sáng. Anh bắn hai Cấu Tuyến từ tường, một thật, một giả. Tường Vy chém đứt cả hai rồi xoay chuôi kiếm vào sườn cậu. Linh xin quyền tiếp quản chân trái. Anh đồng ý; cơ thể cậu trượt dưới đường kiếm kế tiếp, còn tay trái quét vào khớp giáp sau gối cô.
Tường Vy quỳ một chân.
Anh chưa kịp vui. Một vòng sáng từ giáp cô nổ ra, ép cậu văng vào tường.
“Cô ấy còn giữ hơn nửa công suất,” Linh báo, giọng vẫn chậm hơn chuyển động. “Chúng ta không thắng nếu kéo dài.”
“Biết.”
Tường Vy dựng kiếm. Ánh sáng quanh cô kéo thẳng những giọt mưa đang bay ngược. Anh cảm thấy toàn bộ Cấu Tuyến trong hành lang bị tước khỏi tay mình.
Nếu cô đánh thật, cậu chỉ có thể chọn chỗ bị chém.
Rồi dưới nền vang lên một tiếng kêu.
Rất nhỏ. Khản đặc. Tiếng của người đã thử gọi quá nhiều lần mà không ai nghe.
Tường Vy dừng kiếm trước.
Anh cũng hạ tay.
“Dưới đó là ai?” cô hỏi.
“Ít nhất một người bị khóa bằng Dạ Văn. Có thể còn nhiều tù nhân.”
“Bằng chứng?”
Anh ném mảnh neo đã gỡ. Một Thánh Kỵ định chặn, nhưng Tường Vy tự bắt lấy. Ánh bạc quanh tay cô chuyển sang đỏ như máu.
Cô nhìn cấp dưới. “Niêm phong lối này. Không ai được xuống, không ai được báo cho quản Hầm cho đến khi tôi quay lại.”
Người Thánh Kỵ lớn tuổi nói: “Lệnh của Đế quốc là bắt cậu ta.”
“Lệnh của Thánh Kỵ là bảo vệ con người trước.”
Cô quay sang Anh. “Cuộc đấu chưa kết thúc.”
“Tôi cũng chưa định nhận thua.”
“Cậu đang mất cảm giác tay phải.”
Anh nhìn bàn tay không chịu khép của mình. “Cô đang chảy máu sau gối.”
Tường Vy tra kiếm. “Vậy cả hai đều còn việc phải học.”
Phía dưới, tiếng kêu vang lên lần nữa.
Lần này tất cả đều nghe thấy.