Everwrite

Ch 043 — Người Giữ Cổng Xưởng

“Theo, còn ai trong cổ lối?”

Tiếng cậu vang qua khoảng khe vừa mất lưới. Bên kia, Theo không quay đầu được. Vai anh ta ghì vào xà, hai bàn tay ép dưới phần khung nghiêng. Ánh sáng ở ngực trắng hơn thứ Anh từng thấy lúc thử giáp.

“Orin. Mộc Lâm. Dane.”

Orin bị một phiến đá giữ ngang chân phải. Ông đã chống khuỷu xuống nền, nhưng hễ nhấc thân lên, phiến đá lại kéo chân lệch thêm. Mộc Lâm và Dane ở phía trong đang tìm chỗ luồn đòn bẩy. Sau lưng họ là khúc quặt được hai cây chống giữ vững; trước mặt là đoạn cổ đang bị ép thấp.

“Dùng chống thay được không?” Anh hỏi.

“Không còn bệ đặt. Phải kéo Orin qua trước.”

Anh nhìn phần nền đã vỡ khỏi chân khung. Tấm bọc cùng nêm rơi xuống khe bên ngoài. Những cây chống tối qua vẫn đứng ở phía trong, giữ phần chúng được dựng để giữ. Chuyển chúng ra đây sẽ thả đoạn đá trên đầu ba người còn lại.

“Giữ lối cho họ,” Anh nói. “Tôi tới thay.”

“Tôi nhận.”

Anh không chờ thêm câu nào. Cậu nhặt thanh kiếm rơi cạnh người lính vừa bị Kael đánh ngã, đặt tay còn lại lên cán cờ cuối cùng chặn đầu bậc.

Nguồn dưới da cậu đập nóng. Linh chỉ đường trả đang rung mỗi lần Gareth đổi tay trên cán chính. Anh đợi đúng nhịp rung ngắn ấy, bẻ đầu nối khỏi mặt đá.

Cán cờ gãy, nhưng người đứng sau nó đã bổ búa xuống.

Anh tránh đầu búa, đạp vào cán, kéo đối phương ngã qua mép bậc. Một lính khác đâm từ bên phải. Cậu dùng vai giáp nhận mũi đâm lệch, đánh chuôi kiếm vào mặt hắn rồi đẩy cả hai người khỏi khoảng đường Kael cần đặt chân.

“Lên!”

Kael ghì khiên qua. Hai mũi giáo đâm vào tấm kim loại cong, không chạm được lưng Anh.

Từ cửa xưởng, tiếng đá nghiến nhỏ dần rồi lớn đột ngột. Theo hạ gối, đưa vai sâu hơn dưới xà. Phần che ngực cọ vào cạnh đá, tóe ra những vệt trắng.

“Đừng nhận thêm tải bằng giáp!” Anh gọi.

“Tôi đang đổi sang khung vai.”

Anh thấy Theo làm đúng. Anh ta kéo khuỷu sát lại, chuyển sức nặng vào phần thân đã được gia cố trong lần nâng cấp; giáp ngoài trượt khỏi chỗ kẹp, để lộ các khe đang thoát hơi. Không có lớp phép mới phủ cả cánh cửa. Chỉ có thân thể Theo giữ đá khỏi hạ nốt.

Dane luồn được đòn bẩy dưới phiến đè chân Orin.

“Nâng một chút thôi!” Orin nói.

Mộc Lâm ấn đầu kia. Phiến đá nhích. Orin kéo chân, nhưng phần khớp đã bị ép méo mắc vào khe. Ông tự giật lớp che đầu gối, tháo chốt nối bằng hai ngón tay.

“Bỏ phần dưới. Kéo thân tôi.”

Dane làm theo. Phần cẳng chân rời khỏi khớp, nằm lại dưới đá. Orin chống tay nhấc người, nhưng phiến đè vừa mất chỗ kê trượt tiếp, chặn ngang hông ông. Từ phía Anh chỉ thấy được một dải kim loại bị ép quăn sát bụng.

Ông đưa tay tới chỗ mắc, bẻ tấm vỏ đang móc vào cạnh đá cho Dane luồn dây qua. Ông không giữ phần thân vỡ lại. Dẫu vậy, muốn kéo người qua vẫn phải nâng được phiến đè khỏi ngang hông.

“Dane, chốt xám ở hông trái.”

Dane mò túi, đưa chốt. Orin giữ nó vào mép đá vừa nâng, để Mộc Lâm đổi tay mà tải không rơi lại. Những động tác Theo bắt họ tập tối qua đang giữ được khoảng trống nhỏ hơn một bàn tay.

Anh tiến thêm bốn bậc.

Phía dưới, quân Asterra cố tràn qua khoảng hở giữa Kael và Kha. Anh thấy một người mang cáng bị ép sát tường. Cậu nhặt cán cờ đã gãy, ném xuống chân hàng khiên để họ khựng lại. Kha đẩy người mang cáng qua khe, Nara đánh bật mũi giáo cuối rồi ngẩng lên tìm Anh.

Cô chạy về phía sân thuốc trước.

Anh tiếp tục lên, chém vào dải lưới cuối đang kéo ngang mép xưởng. Mũi kiếm cậu bắt được sợi đầu; sợi thứ hai rạch một đường qua giáp bụng. Cậu lùi nửa bước, hít vào mà sườn đau buốt.

Chân phải anh đang tới chậm, Linh nói. Em có thể giữ nó đúng nhịp của chân trái.

Nhận chân phải. Anh vẫn chọn bước.

Em nhận.

Cậu đặt chân tới đúng chỗ mình muốn. Khoảng cách ngắn lại, một bậc đá thôi không còn như dốc nghiêng.

Ở cổ lối, Mộc Lâm vừa đổi được đầu đòn bẩy. Orin kéo thân lên một đoạn, để lại mảnh vỏ hông dính dưới phiến đá. Dane đỡ vai ông, Mộc Lâm luồn dây qua chỗ vỏ vừa được bẻ để cùng nhận sức nặng.

Theo thở ra một tiếng rất khẽ. Anh nghe được vì tiếng búa phía sau xưởng vừa ngừng.

Rồi một nhát nữa đánh vào nền ngoài.

Phần đá dưới gót Theo lún xuống.

Anh thấy ánh sáng trong ngực anh ta đổi. Vĩnh Tâm không còn đập thành từng nhịp đều; các khoảng tối giữa nhịp bị lấp bằng ánh trắng. Theo tự mở rộng đường dẫn trên cổ tay, dồn thêm lực vào vai đang chịu tải.

Một vết rạn lóe qua vỏ lõi ngay dưới ngực. Anh thấy đường sáng ấy chạy vào sâu, qua chỗ lẽ ra phải tối giữa hai nhịp.

Lõi đã rạn, Linh nói.

Cậu siết thanh kiếm, đánh vào nút cờ lần nữa. Theo đang dồn lực giữ lời cậu vừa giao, còn cậu vẫn chưa đặt được tay tới chỗ nứt.

“Bệ đang trượt,” Lyra gọi từ sau Kael.

“Tôi thấy!”

Anh đập bàn tay vào nền, nâng mép bậc cuối khỏi dải cờ. Nóng chạy xuyên lên vai. Cậu chém sợi đỏ vừa lộ gốc, dùng chính tấm đá nghiêng đẩy nó khỏi đường.

Lối mở được.

Nara trở lại từ ngả sân thuốc, chạy lên sau khiên Kael.

“Cổ lối chỉ còn vừa người kéo Orin,” cô nói nhanh. “Tia đang nhận phía trong. Không luồn vai vào thay từ bên đó được.”

Cô nhìn khoảng trống Anh vừa tạo tới mép xưởng.

“Cho tôi kéo anh qua đoạn này.”

Anh đưa tay.

Vòng gia tốc sáng lần thứ ba.

Gió quất vào mặt. Nara kéo cậu vượt phần bậc vừa được mở, qua trước lúc hàng giáo bên sườn khép lại. Đến chỗ chân cầu gỗ, cô dừng bằng cả hai gót, đất đá bắn qua mép giày. Khe vòng chuyển trắng rồi đỏ sẫm.

Cô buông tay Anh, cùng cậu tiến thẳng về khung cửa. Kael đưa khiên lên chân cầu gỗ, chặn hàng giáo đang đuổi sau lưng họ.

Anh không nhìn thêm. Cậu đã ở phía xưởng của khe, chỉ còn đoạn sân bị mái rơi chắn.

Nước từ rãnh đổ qua chân Theo. Mộc Lâm đã đạp mở tấm chắn nhỏ, cho dòng nước chảy tới phần khung nóng. Hơi bốc lên, làm giáp ngoài bớt đỏ trong chốc lát.

Nhưng ánh trắng trong ngực không hạ.

Anh nghe tiếng rạn tiếp theo, sâu hơn tiếng vừa mất giữa những nhát chém cờ.

Vết nứt đang lan, Linh nói.

Cậu biết.

Bàn tay Anh chỉ tìm thấy thớ đá lạnh. Cậu cần chạm tới ngực Theo. Cậu nhấc phiến đá lên, ném sang bên, lao qua khoảng bụi chưa kịp rơi.

Dane đã kéo được vai Orin tới khúc quặt. Mộc Lâm giữ phần hông bị thương khỏi gờ đá. Ông lấy búa ở vòng da, đóng nốt miếng chèn để đòn bẩy đứng được một nhịp, rồi cất búa lại trước khi kéo tiếp.

Một đoạn đá trên mái trượt xuống giữa Anh và cửa. Nara đưa vai hất nó sang bên, tiếp tục tới Theo bằng sức của thân thể mình. Cô đặt chân lên phần nền còn nguyên phía sân, luồn hai tay dưới cạnh xà.

“Tôi nhận tải!”

Khung nhích lên dưới sức cô. Theo vẫn giữ phần còn lại trong lúc cô đổi vai vào đúng chỗ mất bệ.

“Chuyển sang Nara, buông tay!” Anh gọi. “Theo, buông ngay!”

Theo làm theo. Hai bàn tay mở ra khỏi xà, thân anh ta trượt về phía sân. Nara ghì gối, nhận nốt trọng lượng, chừa khoảng cho Orin được kéo qua gờ cuối.

Vĩnh Tâm Theo vẫn trắng. Đường dẫn ở cổ tay đã khép, nhưng ánh sáng không trở lại nhịp cũ. Vết nứt sâu ban nãy đã chạy xuyên phần giữ nhịp, kéo các đường bên trong sáng cùng lúc.

Anh lao qua đoạn đá Nara vừa đẩy, đón Theo trước khi vai anh ta chạm nền.

Cậu áp tay lên ngực.

Ánh trắng sụp vào trong dưới lòng bàn tay cậu.

Ở phía hầm, Dane gọi cả ba người đã qua. Nara đợi Tia trả lời từ đầu trong rồi mới hạ tải. Khung sập xuống cổ lối, chặn đoạn trước khúc quặt; phía sau, hai cây chống vẫn giữ nguyên phần đá trên những người vừa thoát.

Cô bước lùi khỏi bụi, giúp Anh đưa Theo tới sau tấm ván đổ.

Anh đặt anh ta xuống. Cậu không cần ai chỉ chỗ lõi nằm. Vết nứt đang ở ngay dưới bàn tay, nóng tới mức găng bắt đầu quăn.

Không còn nhịp sáng.

Anh áp tay vào đường dẫn. Cậu biết chỗ này; đã từng giữ nó khi Orin đóng mối cuối, từng thấy nó tự nhận Mana môi trường và sáng lên dưới bàn tay người được cứu.

Lần này, Mana cậu đưa tới chỉ tản qua những khe nứt.

Cậu giảm xuống, thử tìm một đường chưa gãy.

Không có tiếng đáp. Không có bàn tay nào nhấc lên để gạt cậu vì quá nóng.

Anh, Linh nói.

Đợi anh.

Cậu đổi điểm chạm. Vĩnh Tâm đã vỡ sâu qua phần giữ nhịp, các mảnh lõi không còn cùng rung. Cậu có thể giữ chúng nằm cạnh nhau. Điều đó không làm nhịp cũ trở lại.

Linh vẫn ở đó, cùng nhìn. Trong đầu cậu, cô cũng lặng đi.

Kael tới chắn bên ngoài tấm ván. Tiếng giáo đập vào khiên trở lại trong tai Anh, muộn và nặng. Nara đứng ở cạnh còn hở, không còn ánh gia tốc, lưỡi dao đi ngắn để giữ từng bước đất.

“Anh,” Kha gọi từ đầu bậc. “Phải đưa Theo vào.”

Cậu luồn một tay dưới vai, tay kia dưới gối Theo. Thân thể được nâng lên nặng như nó vẫn nặng khi còn biết tự đứng, nhưng không còn một chuyển động nhỏ nào giúp cậu đổi tay.

Linh, trả chân. Anh đi chậm được.

Em trả.

Anh ôm Theo đi qua chỗ Nara vừa giữ. Cô lùi cùng cậu, mắt nhìn những người còn cố tới gần. Không ai dừng lại giữa đường để nói lời cuối thay người đã mất.

Ở mép sân thuốc, Orin nằm trên cáng, phần chân phải còn lại được nẹp tạm. Mộc Lâm và Dane đứng cạnh ông, bụi trắng phủ mặt. Họ đã ra bằng phần lối được hai cây chống giữ nguyên. Tia đang kéo người còn lại khỏi cửa ra để chừa chỗ.

Anh đặt Theo xuống tấm vải Sera trải.

Orin chống tay muốn ngồi dậy. Sera đỡ vai ông. Ông nhìn vết nứt, đưa ngón tay tới mép lõi rồi dừng trước khi chạm.

“Phần giữ nhịp đã vỡ,” ông nói.

Anh không trả lời.

Dane nhìn chiếc búa vẫn ở hông Mộc Lâm. Cậu đưa tay ra, nhưng không lấy. Mộc Lâm tháo nó, đặt vào lòng bàn tay cậu, khép những ngón còn run quanh cán.

Từ trên bậc, một tiếng tù và mới dội xuống.

Anh vẫn quỳ. Bên vai Theo có một mảnh tre nhỏ mắc dưới dây giáp. Cậu lấy nó ra, nhận được vết cong đã gọt để chiếc chim gỗ biết cúi đầu.

Cậu đặt mảnh tre cạnh tay Theo, rồi đứng lên khi Kha gọi lần nữa.