Ch 028 — Mười Lăm Câu Trả Lời
Orin đặt mười lăm bản thiết kế lên bàn.
Hai ngày sửa mẫu nằm giữa chồng giấy ấy và đêm Tia bị bỏng. Anh đã không chạm lõi khi căn phòng còn lệch trong mắt; cậu ngồi bên Orin, nhờ người thợ xoay những chỗ cần nhìn. Linh giữ lại cả những lần đo sai, để đến lúc cảm giác trở về, cậu còn biết vì sao nét bút của mình đứt giữa đường.
Họ thử mẫu trong một vỏ giáp kín trên giá. Lần đầu nhiệt lại dồn vào giữa. Lần sau, Orin chừa đường thoát men theo lớp giáp mỏng như lá khép, còn Theo làm chốt bật khi phần dẫn nở quá mức. Một hơi tím thoát ra, làm tấm vải đặt bên cạnh sẫm màu. Sera đổi chỗ đường thoát để nó không đi vào mặt người đang nằm trên bệ.
Anh phải bóp một thanh gỗ vào chiếc bánh thử mới thấy mẫu ngừng nhận rồi tự mở lại. Không đều. Có lúc khoảng nghỉ dài tới mức bánh đứng hẳn. Nhưng phần trong vỏ không còn đỏ lên trong khi mặt ngoài vẫn mát giả.
Rin ngồi cạnh giá nghe dòng nước trong khay làm mát, báo khi tiếng chuyển gắt. Linh theo nhịp, còn Orin ghi dấu nơi chốt đã bật. Chưa ai gọi nó là trái tim hoàn chỉnh. Họ chỉ có một mẫu biết ngừng nhận trước lúc tự đốt mình, và chưa biết cơ thể từng người sẽ đòi thêm những thay đổi nào.
Ngoài cửa xưởng, Mộc Lâm đã khép mái trên hai thanh xà dựng từ hôm làm nhà. Trong hai ngày họ sửa mẫu, Dane làm thêm ghế, Mira chuyển vật liệu khô lên kệ, Khang hong dây bằng ngọn lửa thấp không còn táp đen một mặt. Anh chỉ thấy mỗi phần khi ngẩng khỏi bàn; tới sáng nay, cậu mới nhận ra cả lối đi đã rộng hơn vì chẳng còn ai phải đặt dụng cụ dưới chân.
Trên các bản thiết kế, nét bút của cậu chỉ chiếm chưa tới một phần ba. Phần còn lại là đường sửa của Orin, ghi chú của Sera và những câu hỏi Linh nhờ Tia chép. Anh kéo chiếc ghế Dane vừa làm lại gần cho người kế tiếp ngồi xem.
Không bản nào giống nhau.
Ngoài bàn là các khớp, nẹp và đường dẫn đã tháo từ phần hỏng có thể thay. Theo cùng Dane sửa lại vòng chịu lực, Kiro làm chốt vừa ngón từng người. Mộc Lâm giúp giữ các bộ phận trên giá theo đúng tư thế cơ thể, để cái vừa trên giấy không kẹt khi đầu gối gập. Sera thử độ khít bằng những dải vải mỏng; chỗ nào còn cứa vải sẽ chưa được đặt vào người.
Anh cầm một bàn tay thay khớp, xoay từng ngón dưới ánh cửa. Orin nhắc đó là của Kiro, các ngón cần khép riêng để tháo bẫy. Cậu đặt nó về đúng tấm vải có dấu tên. Từ lúc có mười lăm người chờ nhìn, việc nhấc một món lên xem đã khác hẳn lục vật liệu trong xưởng.
Nara chỉ một khoảng ngắn trên bản, hỏi đủ sức kéo người khỏi nguy hiểm không. Kael đặt cạnh đó tờ của mình: anh cần chịu được lực va trong lúc giữ khiên lâu hơn. Sera hạ đường cấp của bản mình cho êm; Lyra kéo ghế xa khay đang rung, yêu cầu đừng để nhịp mới che mất tiếng cô cần nghe. Anh phải xoay từng mẫu để Linh xem được chỗ họ chỉ.
Ở đầu bàn kia, Theo và Dane thử giữ một khớp dưới tải thay vì cho nó quay nhanh. Ena nhờ Mộc Lâm buộc vải lên giá để thử tư thế bế người. Kiro chọn ngón tay cử động riêng, còn Lio muốn giữ thính giác xa. Meli để tấm giáp cạnh ghế, chưa vừa ý tiếng hai mép cọ vào nhau.
Mira muốn biết phần nguồn còn lại trước khi nhận việc mở kho. Rin hỏi có báo được khi nước quanh lõi đổi độc không; cô gõ một nhịp rất nhẹ lên bàn để chỉ kiểu báo mình nghe được. Tia vẫn giữ tay trên chỗ dừng, yêu cầu nó tự ngắt trước khi nhiệt đốt người. Aron chờ cô ghi xong rồi mới hỏi lõi mới có làm tiếng cười của cậu khác đi không.
“Không ai biết,” Sera trả lời.
“Vậy tôi muốn thử rồi tự nghe.”
“Cả đường dừng cũng khác?” Anh hỏi.
Orin đặt mẫu của Tia cạnh mẫu Kael. “Tay họ với tới khác nhau. Chỗ ngắt thì mẫu nào cũng phải có.”
Anh nhìn bản của Orin nằm dưới cùng. Người thợ đã vẽ xong đường chịu nhiệt cho bàn tay mới, nhưng ô ghi thứ tự còn trống.
“Cậu định lắp cho mình lúc nào?”
“Sau khi chỗ khó xong.”
“Tay cậu đang băng.”
Orin nhìn xuống, không giấu. Anh không giành bản vẽ, chỉ đặt mẫu của người thợ lên gần Nara, Kael, Sera và Theo. Nếu bốn người ấy đứng được và làm phần việc đã thử cùng nhau, chính Orin cũng có thể nằm xuống mà xưởng không phải ngừng.
“Cậu chỉ cho Sera chỗ đặt,” Anh nói. “Theo khóa khớp. Tôi cùng Linh giữ mẫu. Khi cậu ngắt nguồn, người quyết dừng là Sera.”
Orin đọc lại phần của mình lâu hơn các bản khác, sau cùng mới đánh dấu lượt thứ năm.
Việc xem và sửa mất cả buổi. Hồng Quế mang thức ăn tới xưởng, Kha đổi ca gác cho người cần hỏi thêm. Vân giữ phần nguồn cũ trong lịch cấp, kể cả cho người chưa chọn. Trên tờ ghi của Như Ý, “chưa quyết” được viết rõ ngang hàng với “đồng ý”.
Sera để phần nguồn dành cho người chưa chọn trên một tấm vải riêng. Nó không đầy hơn vì họ cho nhau thêm thời gian, nhưng cũng không bị chuyển đi để ai đó phải gật nhanh. Tia đồng ý nhận lượt cuối nếu phần giữ tỉnh của mình vẫn ở đó. Cô thử chốt ở vị trí sẽ tự với tới, yêu cầu ngưỡng ngắt sớm hơn mẫu Kael dù Orin nói như thế cô sẽ phải chờ giữa hai việc nặng.
“Tôi biết cảm giác không kịp chạm nó rồi,” cô nói.
Orin kéo đường giới hạn xuống. Anh nhìn Tia tự ghi dấu bên cạnh, thấy những nhịp nghỉ trông bớt giống một thất bại khi do người sẽ sống cùng nó chọn.
Người xin chờ là Meli. Cô đặt bản vẽ xuống và nói muốn nhìn Nara thức dậy trước.
“Được,” Anh nói.
“Anh không thất vọng?”
“Có. Nhưng thất vọng là việc của tôi, không phải lý do để cô đổi ý.”
Meli cầm lại bản vẽ. “Vậy sau Nara, tôi sẽ trả lời lần nữa.”
Meli đem bản ra chỗ sáng hơn, đặt cạnh tấm giáp ngoài đã thử. Mép tấm giáp nhô một góc khi vai quay, phát ra tiếng cọ sắc. Cô chỉ cho Anh xem, nói con Tê Giáp non đã lùi khi nghe tiếng ấy dù cô chưa đi tới gần.
“Tấm này che được khớp tốt,” Anh nói, rồi ngừng trước vẻ mặt cô. “Cô muốn đổi góc?”
“Tôi muốn cúi xuống mà không làm nó tưởng bị đe dọa.”
Anh gọi Mộc Lâm giữ giá, còn Orin chuyển đường gấp. Meli ngồi thử cả tư thế thấp, bàn tay mở và vai hạ. Nét cong mới để giáp khép sát như một chiếc lá, không mài hai cạnh vào nhau. Sera thử lại dải vải, đưa cho cô xem nó không rách.
“Tôi vẫn chưa trả lời,” Meli nói.
“Phần giáp này vẫn là của cô,” Orin đáp. “Dù hôm nay chỉ dùng được với nguồn cũ.”
Meli đưa bàn tay qua đường gấp lần nữa. Anh để cô ở đó xem, quay về nơi Nara đang thử động tác đứng dậy từ bệ. Chưa ai được lắp lõi mới. Nara dùng phần nguồn cũ để kiểm khớp gối, báo rõ góc mình không muốn mất sau nâng cấp.
Độc Triều tới sớm.
Sương tím tràn qua tán bạc, mạnh đến mức chuông đá rung. Đàn Tê Giáp chạy ngang trại, không tấn công mà bỏ trốn khỏi một khối đen đang bò dưới sương.
Một con trùng độc dài bằng phố, thân ghép từ hoa xương, lao vào xưởng.
Kael đẩy cửa chắn vừa gia cố ra ngoài, ép đầu con trùng trượt dọc mép đá thay vì đâm thẳng vào bệ. Theo và Dane chèn chân bàn, Mira kéo những bộ phận chưa lắp khỏi lối sơ tán. Những việc từng được thử lúc không có quái vật bỗng phải làm trong tiếng ván nứt.
Anh đứng ngang cửa, ra hiệu cho Linh nhận phần chân trái khi cậu xoay tránh. Cô xin thêm cổ tay phải để giữ Cấu Tuyến khỏi quét vào người chạy sau lưng; cậu đồng ý cả hai phần rồi mới tăng Mana. Cơ thể đã hết lệch sau lần thử, nhưng chỗ bỏng cũ vẫn báo về bằng một sức căng mỏng dưới da.
Những cái miệng giả từ con thú hôm trước mọc dọc bụng nó, phát ra tiếng gọi của người trong trại. Đám hoa xương trên lưng nở và phun bào tử đen. Mặt nạ ba lớp đổi tím gần như ngay lập tức.
Ngân Diệp đã hứa không để Độc Triều nuốt bậc đá, không hứa sẽ đánh thay họ. Rễ bạc chỉ dựng thành một hàng rào quanh khu trẻ nhỏ. Phần còn lại thuộc về ba mươi sáu người vừa xin ở lại.
Anh–Linh đón nó giữa bậc đá. Cậu cường hóa toàn thân, đấm lệch hàm; Nara kéo hai người khỏi đuôi quét. Linh giữ ba quỹ đạo cùng lúc rồi bỗng mất dấu—cơ thể nó không có nhịp ổn định.
“Phép hỗn loạn,” cô nói. “Em không dự đoán được.”
“Vậy nhìn người chạy.”
Linh bỏ mô hình con quái. Thay vào đó, cô theo dấu từng người: bước chân của Kha, tín hiệu Lyra, hướng Vân kéo dân, vị trí mười lăm bản thiết kế trong xưởng. Anh cảm chiến trường nhỏ lại thành những điều cậu thật sự có thể quyết định.
Thay vì đọc con quái vật, họ đọc đội hình. Vân chỉ đường, Lyra gọi nơi sương đổi, Kha giữ cánh trái. Anh đánh vào những khoảng đồng đội tạo ra. Sức mạnh vẫn ở đó; chỉ không còn là câu trả lời duy nhất.
Anh đập gãy một chân con trùng, đủ mạnh để cả bậc đá rung lên. Nó tự mọc chân mới từ đám hoa trên lưng. Cậu đổi mục tiêu, xé những bó hoa đang phun bào tử. Nara chạy sát bên, không chờ chỉ dẫn; cô kéo cậu khỏi chiếc miệng mọc dưới nền rồi dùng chính Cấu Tuyến bị đứt làm dây quấn hàm nó.
“Bên phải,” Linh gọi.
Anh tin cô, cúi người. Đuôi trùng quét qua tóc. Kha chém vào phần bụng vừa lộ. Khang ném lửa nhưng ngọn lửa bị sương bẻ cong; Vân đổi luồng gió, ép nó trở lại đúng khe.
Con trùng bị đẩy khỏi xưởng. Ngay lúc ấy, mười lăm bản thiết kế trên bàn cùng sáng. Độc Triều làm Mana môi trường dày gấp nhiều lần; cơ hội thử vòng tự nạp đã tới.
Và cũng là lúc nguy hiểm nhất. Nếu lõi hút quá nhanh, nó sẽ kéo độc vào thân thể. Nếu quá chậm, nguồn cũ có thể tắt trước khi Độc Triều qua. Anh muốn tự chọn thứ tự theo khả năng sống sót. Orin chặn bàn tay cậu trên bản vẽ.
“Hỏi họ.”
Anh gật.
Anh trở lại cạnh bệ lúc Nara cùng Kael giữ được cửa. Linh trả phần vận động vừa nhận, để cậu tự dùng tay chỉ vị trí các mẫu. Orin đã chia thứ tự theo việc cần giữ ở ngoài; người được nâng trước phải có người thay mình khi nằm xuống.
“Meli vẫn có thể chờ,” Anh nói. “Phần nguồn cũ của cô ấy ở đâu?”
Sera chỉ tấm vải bên trái bệ. Nó còn nguyên dấu buộc.
Meli bước tới trước khi Anh gọi. Cô nhìn phần dự phòng, rồi đặt giáp đã sửa cạnh bản vẽ.
“Tôi muốn đổi câu trả lời.”
Anh chờ. Ngoài cửa có một tiếng va lớn, nhưng Kael vẫn giơ được bàn tay báo giữ. Cậu nhìn lại Meli thay vì lấy tiếng động làm lý do giục cô.
“Lúc nãy tôi muốn chắc Nara sẽ tỉnh,” cô nói. “Bây giờ tôi vẫn muốn. Nhưng tôi đã thấy các anh sửa theo tay tôi, không chỉ theo thứ các anh bảo là đúng. Còn chỗ dừng, tôi biết ai giữ.”
Cô quay sang Sera. “Nếu tôi không nói được?”
“Tôi dừng. Như Tia.”
“Vậy tôi đồng ý. Để tôi ở sau Kiro. Tôi muốn nhìn những người đầu trước khi nằm xuống, nhưng các anh không phải đợi tôi chọn thêm lần nữa.”
“Nếu cô đổi ý thì vẫn báo,” Anh nói.
Meli gật, tự chuyển dấu tên mình sang nhóm đã nhận. Orin nhấc tấm giáp lên hỏi còn góc nào cần sửa. Cô thử lần cuối, để cạnh bệ.
“Góc này được rồi.”
Như Ý đọc đủ mười lăm tên. Mỗi người đáp bằng giọng của mình, có người phải gọi lớn từ chỗ đang giữ cửa. Đến Tia, cô đặt tay lên gói nguồn cũ rồi nhận lượt cuối lần nữa. Anh đợi cô dứt lời mới quay sang Orin.
“Bắt đầu với Nara.”
Ngoài bậc đá, con trùng độc dựng nửa thân lên, che mất ánh trăng. Trong xưởng, mười lăm cái tên nằm cạnh mười lăm trái tim chưa từng tồn tại trên đời.