Ch 013 — Sợi Xích Không Nhìn Thấy
Cánh cửa đòi một chủ sở hữu.
Năm dấu tay trên mặt đá sáng đủ để Anh nhìn thấy những vệt đen quanh lõi các Android đang cùng kéo về phía nó. Cậu bước sang bên trái; các đường ấy vẫn bám cửa, không đi theo cậu.
Vân đặt tay lên cánh tay Anh trước khi cậu chạm vào dấu trống ở giữa.
“Đọc hết đã.”
Nara đọc. Sau lời yêu cầu xác nhận là một dòng nhỏ hơn: nguồn duy trì sẽ giảm cho tới khi hoàn tất thu hồi.
Lyra áp tay lên mặt đá. Cô nhắm mắt, đợi một lúc rồi quay lại.
“Mười người vẫn còn. Người gần nhất đang mất nhịp.”
“Bao lâu?” Kha hỏi.
“Tôi không đo được từ đây. Nhưng lần thứ hai yếu hơn lần đầu.”
Anh cúi xuống, muốn tìm đường vòng qua mép cửa. Chân trái chạm nền trễ làm cậu phải đặt một tay xuống trước. Orin ngồi ngay bên cạnh, gõ mảnh đồng vào ba chỗ, rồi giữ cậu lại.
“Phía sau lớp này có đường nguồn. Đừng đập.”
Anh mở bàn tay đang chống xuống nền, lần theo mép cửa thay vì nắm lấy nó.
Ở giữa cửa, dấu trống có hình vừa đủ cho một lòng bàn tay người. Khi Anh tới gần, một đường đỏ chạy từ dấu ấy về phía mười lăm vệt đen. Không cần Linh giải, cậu cũng hiểu Dungeon đang muốn cậu đặt mình vào chỗ nào.
“Nếu tôi xác nhận,” Anh hỏi, “nó làm gì trước?”
Kael nhìn Nara. Sera đưa tay che phần lõi đang sáng, như việc nói tới câu hỏi đã làm cô lạnh.
“Nguồn trở lại,” Nara đáp. “Cửa mở. Mọi đơn vị nhận lệnh từ người được xác nhận.”
“Sau đó có thể bỏ quyền ấy không?”
“Chưa có ai bỏ trước mặt tôi.”
Anh lùi nửa bước.
Nara không lùi. “Anh có thể nhận rồi đưa chúng tôi ra. Khi họ còn sống, chúng ta mới tìm cách.”
Lời đề nghị làm cậu khó chịu tới mức câu từ chối gần như bật ra ngay. Nhưng Nara đang nhìn mười nhịp yếu ở sau cửa, không nhìn cái dấu dành cho chủ.
“Cô muốn thử cách ấy?”
“Tôi muốn họ còn cơ hội để ghét anh.”
Anh nhìn cô.
“Người đã tắt thì không còn chọn cách nào,” Nara nói tiếp.
Không ai đáp thay cậu. Cánh cửa vẫn sáng, hứa một việc rất dễ: đặt tay vào đúng chỗ, cứu tất cả trước, rồi lo phần còn lại sau.
Anh nghĩ tới bàn tay cô đưa ra lấy nước. Tới Sera vừa nhận thêm Mana đã lo mình lấy mất phần của người khác. Cậu cũng nghĩ tới mười người mình chưa từng nghe lên tiếng, đang mất nguồn trong lúc những người ngoài cửa tranh luận.
“Tôi không muốn nhận quyền trên cơ thể cô,” cậu nói. “Nhưng tôi chưa có cách khác đủ chắc. Cô có quyền hỏi tôi sẽ làm gì thay thế.”
“Vậy làm gì?”
“Cho tôi thử một đường trước khi chọn cái dấu ở giữa.”
Nara nhìn cậu, bàn tay quấn xích vẫn giữ sát người.
“Một đường. Nếu nó làm họ yếu thêm, anh dừng.”
Anh gật.
Vân quỳ xuống cùng họ. “Và nếu cách đó cần nguồn của các cô, phải nói trước. Không lấy cái gật vừa rồi cho mọi việc sau.”
Cậu đặt lòng bàn tay lên mép ngoài cánh cửa, cách xa dấu xác nhận.
Linh nhận được phản hồi sau hai nhịp. Cấu trúc quen ở kén Sera và Nara hiện ra trong cảm giác, lần này nối thành nhiều đường hơn. Cô không mở hết; chỉ đưa Anh theo một nhánh đang chạy tới bàn tay Nara.
“Nó dùng cùng cách gọi nguồn,” Linh nói. “Em nhận được phần đã thử ở hai người. Những chỗ khác phải chờ phản hồi riêng.”
“Nara, cô có thể mở đường ở tay trái không?”
“Anh muốn đưa gì vào?”
“Một nhịp để tìm nơi tín hiệu quay về. Chưa cấp thêm nguồn, chưa thay phần nào trong cô.”
Nara đặt tay trái lên một trong năm dấu ngoài rìa. Cô báo đã sẵn sàng.
Anh đưa Cấu Tuyến tới.
Ba cảm giác chồng lên nhau.
Đầu tiên là lạnh, một dòng đang kéo năng lượng qua lõi về phía cửa. Nằm sát nó có một vòng khép rất mảnh, ôm lõi như sợi dây đã lún sâu vào vỏ. Mỗi khi một nhịp từ dấu ở giữa chạy qua, chiếc vòng nóng lên. Bên ngoài cả hai là đường gửi nhịp ấy, lặp đi lặp lại ý nghĩa trở về vị trí, chờ xác nhận.
Anh lần theo vòng nóng được một đoạn thì Nara giật tay.
Cậu ngừng ngay.
“Chỗ đó?” Anh hỏi.
Cô gật, quai hàm vẫn siết.
Sera đứng cạnh nhìn các dấu trên ngực Nara. “Ấn giữ lõi gắn với nguồn ngoài. Đau là một cách nó bắt cơ thể quay lại điều được phép.”
“Còn đường lạnh là phần lấy năng lượng,” Anh nói.
Orin gõ lên rãnh dẫn xuống sàn. “Nằm cùng nhau, không phải cùng một thứ.”
Nara đặt tay trở lại nhưng chưa mở đường.
“Chúng tôi gọi cả bộ đó là Source Binding,” cô nói. “Ràng buộc nguồn. Người giữ lệnh có thể ra xa. Nó vẫn ở đây.”
Cô chỉ vào ngực mình.
Anh biết tay cô đã bớt run sau phần Mana cậu nạp. Cậu vừa nhầm việc cơ thể còn cử động được với việc có thể bước khỏi nhà tù.
“Nếu bẻ rãnh dưới sàn thì sao?” Khang hỏi.
“Lõi mất phần nguồn đang giữ nó,” Orin đáp. “Ấn còn nguyên sẽ kéo phần trong lõi ra để bù.”
“Nếu tháo ấn?”
“Khi đường lệnh còn hoạt động, nó có thể đóng trở lại trên một nhịp sai. Tôi từng thấy phần lõi sau đó.”
Orin không nói thêm. Anh không cần một hình ảnh rõ hơn.
Cậu rút tay khỏi mặt đá, để các cảm giác nóng lạnh lắng xuống. Ba thứ không thể bị kéo đứt cùng lúc chỉ bằng một cú mạnh. Không phải vì cậu thiếu sức đập cửa; ngay chỗ cậu sẽ đập là những người không thể chịu được lực ấy.
“Ở Nara, chúng ta đã làm vòng nóng dừng,” Anh nói với Linh.
“Chỉ chuyển tín hiệu trừng phạt vào đường lặp trên kén. Ấn chưa rời lõi.”
“Có làm được ở cửa này không?”
“Có một chỗ để thử. Nhưng em cần phản hồi từ cô ấy, không chỉ dữ kiện của anh.”
Anh nói lại cho Nara nghe. Cô hỏi chuyện gì xảy ra nếu đường lặp vỡ.
“Tín hiệu có thể quay lại,” cậu đáp. “Tôi sẽ không gọi đó là đã tháo xích.”
Nara im lặng. Rồi cô đặt tay lên dấu cũ.
“Thử.”
Linh chọn đúng kiểu nhịp họ đã dùng để dừng cơn đau ở phòng chuông. Anh chỉ giữ một nhánh, chờ Nara nói cảm giác ở lõi đổi thế nào. Cậu vừa kéo tín hiệu ra xa thì cơ vai giật mạnh.
Nara rút bàn tay được nửa chừng.
“Khoan,” Anh nói. “Tôi đang giảm.”
Cậu hạ dòng, chống khuỷu lên đầu gối để cánh tay không kéo theo sợi Mana. Linh bỏ phần theo dõi những nhánh xa, giữ duy nhất điểm đang chạm. Trên mép cửa, một đoạn đỏ gập lại thành vòng nhỏ.
“Nara?”
“Nóng ở tay. Ngực đã dịu.”
“Cô thử nhấc tay theo ý mình. Chậm thôi.”
Nara nâng hai ngón khỏi dấu.
Tiếng chuông gắt lên. Vệt đỏ chạy vào đoạn vòng nhỏ trên cửa, quay lại đó thay vì quất xuống ngực cô. Nara chờ, rồi nhấc cả bàn tay lên.
Không có cơn co giật.
Orin bẻ một góc mảnh đồng, chèn vào khấc đá vừa mở. Anh giữ thêm một nhịp cho tới khi vị trí vòng nhỏ không còn dịch, rồi rút Cấu Tuyến.
Nara xoay cổ tay.
“Đường ấy có giúp mười người kia không?” cô hỏi.
“Nếu biết các nhánh của họ nối vào đâu,” Anh nói.
Lyra tiến tới cửa. “Tôi nghe được chúng. Nhưng không giữ được cả mười khi bị lệnh kéo trở lại.”
Kael nhìn dấu tay của mình. Sera đặt chiếc khăn cũ vào túi áo, để cả hai bàn tay trống. Orin thử lại khấc đang giữ miếng chèn.
Anh định đưa Cấu Tuyến ra theo cả năm.
Vân giữ cổ tay cậu.
“Chưa hỏi.”
Cậu nhìn những bàn tay đã tiến tới cửa, rồi quay sang từng người. Lần này cậu nói rõ: đường truyền nào sẽ mở, việc họ có thể bị đau trở lại và việc mình chưa biết giữ được bao lâu.
Kael nhận đứng ở dấu sát mép dễ bị cửa ép. Orin không nhận cách đặt nhánh ban đầu; anh yêu cầu chuyển nó sang bên có khấc đỡ, để một cơn run của Anh không kéo cả mạng lệch theo. Sera xin theo dõi những lõi yếu trước. Lyra đồng ý báo từng nhịp cô thực sự nghe, không đoán những nhịp mất dấu.
Nara là người trả lời cuối.
“Giữ điều anh vừa làm được,” cô nói. “Đừng cố chứng minh thêm trong lúc chúng tôi đang nối vào.”
Anh gật. “Cô nhắc nếu tôi quên.”
Năm bàn tay đặt vào năm dấu ngoài rìa.
Không có bàn tay nào ở giữa.
Các nhánh Mana gặp nhau trên mặt đá. Anh vừa mở tới nhánh thứ ba đã thấy vai kéo căng như sắp rời khỏi khớp. Cậu muốn chịu thêm, nhưng nhớ lời vừa hứa với Nara nên giảm ngay trước khi Linh nhắc.
Khang quỳ xuống bên cạnh. “Ta giữ đèn?”
“Giữ đều,” Anh nói. “Đừng để bóng tay che khấc của Orin.”
Ngọn lửa nhỏ đứng yên. Như Ý buộc khăn quanh phần mảnh đồng còn trong tay Orin để cạnh mới bẻ không cắt vào ngón. Anh ta dùng đầu còn lại giữ khấc mở trong lúc Anh nối thêm nhánh. Góc đồng đã chèn sẽ phải để lại ở cửa; rút nó ra là vòng nhỏ bung theo. Kha và Lộc giữ hành lang, còn Vân đứng sát những người có thể khuỵu khi nguồn đổi.
Lyra gọi nhịp đầu tiên.
Anh tìm được một đường nóng rất mảnh. Linh chờ tín hiệu trở về, xác nhận nó giống phần họ đã thử, rồi mới hướng cậu gập nó vào vòng ngoài.
Sera báo một lõi đã bớt co.
Nhịp thứ hai không trả lời như vậy. Anh dừng, để Lyra nghe lại. Cô dịch bàn tay trên dấu, tìm một tiếng gõ ở sâu hơn rồi chỉ cho Linh.
Cánh cửa đập mạnh một lần.
Nara chống vai vào mép đá. Kael đưa khiên giữ phần có thể khép lên tay Sera. Không ai buông vị trí.
Từng đợt nóng bị giữ lại ở mặt cửa. Anh không còn đếm được bằng miệng; Như Ý gạch từng nét trên mẩu giấy theo lời xác nhận của Sera. Khi đủ mười nét, Orin dùng đầu mảnh đồng đẩy miếng chèn sâu thêm một khấc, rồi rút phần đang cầm ra.
Tiếng chuông đứt ngang.
Anh rút một ngón khỏi đá. Không có đường nguồn nào giật theo.
Nara thử nhấc tay trước, rồi tới Lyra. Sera nhìn các vệt đen còn nguyên quanh ngực mình, nhắc mọi người đừng chạm vào phần ấn.
Năm dấu tay trên cửa tối đi. Dấu dành cho chủ vẫn sáng.
Nhưng mép cửa đã tách đủ để Kha lách qua và chèn kiếm vào khe không có rãnh nguồn. Phía sau là cầu thang dẫn xuống một hành lang thấp, trên mỗi bậc có những chữ bị cào xóa.
Anh ngồi nguyên một lúc, để vai thôi giật.
“Chúng ta đã gỡ được gì?” Vân hỏi.
“Đường trừng phạt tại cửa này đang bị giữ,” cậu đáp. “Ấn còn. Đường hút còn. Nơi gửi lệnh vẫn ở sâu hơn.”
“Vậy không đứng đây chờ nó tìm cách khác.”
Sera đi trước cùng Nara. Khi vượt qua Anh, Nara dừng lại.
“Tôi vẫn chọn cứu mười người,” cô nói.
“Tôi biết.”
“Bây giờ tôi chọn thử cách này cùng anh.”
Cô bước xuống.
Anh nhìn dấu tay trống ở giữa cửa lần cuối, rồi đứng dậy theo đoàn.