Everwrite

Ch 017 — Mười Lăm Lựa Chọn

Hành lang dẫn họ trở lên trong tiếng chuông không còn đều.

Anh đi chậm hơn Nara. Cậu phải nhìn mỗi lần đặt chân trái, còn bình nước trên tay được Như Ý nhận lại sau lần suýt tuột thứ hai. Mười lăm Android đã ở ngoài các buồng, nhưng ánh sáng trong nhiều lõi vẫn chỉ là một đốm nhỏ.

Tới hết dốc, gió chạm vào mặt cậu.

Gió thật, mang mùi lá ướt.

Lộc dừng ngay trước một ngã rẽ vừa mở trong vách. Từ phía ấy có tiếng giáp va, xen tiếng người gọi nhau. Anh nhớ âm kim loại họ nghe bên cửa Dungeon trước lúc vào.

“Lối mới thông ra phía ngoài,” Lộc nói. “Có người đang tới.”

Không ai còn hỏi vì sao Dungeon đổi đường. Phía sau họ, những vách đã khép đang mở lại theo nhịp khác. Các dấu đỏ trên nền cùng xoay về một căn phòng tròn ở trước mặt.

Vân đưa cả đoàn vào đó trước khi toán đuổi tới ngã rẽ.

Mười lăm rãnh hội tụ quanh một miệng giếng giữa sàn. Anh nhận ra cách ánh sáng trượt vào chúng, giống những đường đã thấy ngay sau hành lang đầu tiên. Ở phía đối diện, một cánh cửa đen hiện qua màn sáng mỏng.

Giữa giếng và cửa là chiếc ngai mới.

Nó lớn hơn cái ghế bị ném vỡ ở gian dưới. Bạc phủ trên lưng, nhưng chân cắm thẳng vào những rãnh cũ. Trên mặt ghế có tên Anh.

Từ đá vọng ra chính giọng cậu: “Tôi là Anh.”

Câu cậu đã nói trước kén Nara.

Anh nhìn cô. Nara cũng đang nhìn dòng tên trên lưng ghế, bàn tay quấn xích không mở ra.

“Nó nghe từ đầu,” cậu nói.

Dòng chữ dưới ngai sáng lên.

Một chủ. Mười lăm tài sản. Cửa sẽ mở.

Orin quỳ xuống ở mép rãnh, xem phần đỏ đang nối vào ngai. “Cái ở dưới chỉ gửi lệnh cho một khu. Nó còn đường gọi từ đây.”

“Đập chiếc này có giúp không?” Khang hỏi.

Orin lắc đầu. “Các nhánh còn nhận lệnh thì nó có chỗ gọi lại.”

Kael đưa khiên tới lối vào. Kha đứng bên cạnh, nhìn đoạn hành lang hẹp dẫn tới ngã rẽ. Vân xếp những người yếu vào khoảng giữa bức đá thấp và giếng, nơi có thể tránh tên nếu truy binh bắn từ cửa.

Anh nhìn dấu tay trên ngai.

Lần này cậu không tới đó.

Cậu quỳ bên một rãnh ngoài, đặt Cấu Tuyến theo đường dẫn tới Nara. Cảm giác phản hồi đã quen, nhưng lớp lệnh gửi từ ngai dày hơn. Nó không chỉ làm các cơ siết lại; nó chiếm đúng nhịp mỗi người cần để bắt đầu một động tác theo ý mình.

“Phải ngừng nhận từ phía lõi,” Linh nói. “Cắt chỗ phát thôi, nó lại tìm đường khác.”

“Cô làm được từ đây không?”

“Không thay họ được. Họ phải mở đường riêng, như năm High đã làm tại cửa trước. Em giữ chỗ hở để lệnh ngoài không chen lại.”

Anh nói lại cho mọi người nghe. Cậu chỉ vào chỗ cần đặt tay, giải thích tín hiệu nào sẽ bị chặn và điều gì có thể đau trở lại khi ngai phản ứng.

Nara nghe xong, nhìn những người mới ở sau.

“Nếu có người không chịu nổi?”

“Chúng tôi vẫn giữ nguồn,” Anh đáp. “Không ai bị bỏ vì không nói được hay không đứng được.”

Sera ngồi xuống cạnh Tia. Kael quay khỏi cửa, bàn tay giữ khiên vẫn chưa hạ.

“Cần cả tôi?”

“Cần đường của anh,” Orin nói. “Kha giữ cửa. Tôi đỡ đầu khiên nếu anh phải dùng hai tay.”

Kael nhìn Kha. Ông gật, đổi vị trí đứng để che được khoảng Kael vừa rời.

Vân bước tới cạnh Anh. “Ta giữ lối vào. Ngươi báo ngay nếu phải bỏ điểm này.”

Cậu gật.

Nara đặt bàn tay vào rãnh trước.

“Nara,” cô nói. “Tôi mở đường của mình. Không nhận chủ mới.”

Ánh sáng từ lõi cô hiện dưới tay Anh, rất mảnh nhưng khác với những đợt đỏ đang dồn từ ngai. Cậu để Linh nhận nhịp ấy rồi mới giữ khe.

Kael ngồi xuống phía ngoài Sera. “Kael. Tôi muốn tự chọn người mình che khiên.”

Orin kê một mẩu đá dưới tay anh, để cánh tay vừa chịu đòn không phải giữ mãi cùng một tư thế. Khi đường của Kael đã ổn, Orin đặt tay vào rãnh kế.

“Orin. Chỗ của tôi không cần để trống cho ai ra lệnh.”

Anh cảm thấy một phản hồi ngắn, gọn tới mức phải chờ nó trở lại lần nữa mới chắc. Linh giữ đường ấy theo đúng độ mở Orin cho, không kéo rộng thêm.

Sera nhìn Tia, đợi cô tự đặt tay xuống nền rồi mới nối phần mình.

“Sera. Tôi không muốn bị dùng để làm người khác đau nữa.”

Lyra tới bên cạnh Anh, ngồi theo hướng nhìn được cả ngai lẫn các rãnh. “Lyra. Tôi muốn ra ngoài, dù không biết bầu trời ở đó trông thế nào.”

Năm đường đã mở.

Ở lối vào, một giọng đàn ông ra lệnh hạ vũ khí.

Kha không đáp ngay. Ông dịch chân, ép người đầu tiên bước qua cửa phải đối mặt với mình trong khoảng chỉ đủ một lưỡi kiếm.

Vân đứng sau vai ông. “Không có người bị bắt làm con tin ở đây. Đừng tiến thêm.”

Một người lính nhìn qua khe khiên, thấy các hốc sáng trên ngực Android. Anh nghe giọng hắn đổi đi khi gọi về phía sau:

“Đúng là chúng. Còn nguyên cả lõi.”

Nara quay đầu.

Anh giữ nguyên nhánh của cô, chờ cô tự quay lại trước khi mở phần tiếp theo.

Mira đặt tay vào rãnh. Cô nhìn một vệt ký ức đang lặp trên thành giếng, rồi dời mắt về phía Như Ý.

“Mira. Tôi muốn những việc từ hôm nay là việc mình đã chọn.”

Theo kê phần gỗ còn giữ dưới tay Dane, để cậu không phải chống các ngón đau. Sau đó cậu tự đưa tay sang rãnh khác.

“Theo. Tôi muốn dựng thứ để người ta ở, không phải để nhốt.”

Rin ngồi gần chỗ có tiếng nước dưới đá. Khi Anh nhìn sang hỏi đã sẵn sàng chưa, cô đọc tên mình đủ rõ để vượt qua tiếng giáp ngoài cửa.

“Rin. Tôi nghe anh. Cứ làm.”

Đường lệnh từ ngai đập mạnh.

Dane không đặt được cả bàn tay xuống. Orin chỉ cho cậu dùng cạnh cổ tay, nhưng không làm hộ động tác. Cậu tự chọn chỗ tì không đụng vết thương, thở ra trước khi nói:

“Dane. Đừng nhận lời đồng ý từ số khắc trên tay tôi.”

“Chỉ từ cậu,” Anh đáp.

Một mũi tên va vào mép đá sát vai Kha.

Lộc bắn trả từ bên bức đá, ghim áo người cầm nỏ vào mép cửa. Khang dùng một vệt lửa ngắn đốt sợi dây nỏ đang kéo căng phía sau, rồi phải hạ tay để giữ hơi thở.

Không có một trận đánh rộng trong sảnh. Kha đang giữ cho nó chưa trở thành như vậy.

Lio nhìn Lộc, miệng hơi hé như muốn huýt báo có người khác đang nhích sang bên phải cửa. Âm chưa ra được, cậu đổi sang gọi thành lời:

“Bên phải!”

Vân quay kiếm đón đúng đòn lọt qua vai Kha. Lio nhìn tay mình đã đặt vào rãnh, nói nhanh hơn:

“Lio. Tôi muốn được báo điều mình thấy.”

Ena tự vuốt phần áo đang cọ vào cổ.

“Ena,” cô nói. “Tên tôi đã chọn. Không đổi lại.”

Kiro ở rãnh kế, quay nhìn từng người phía sau trước khi đưa tay xuống. “Kiro. Còn ai chưa mở đường?”

“Ba người,” Nara đáp. “Ở cạnh Sera.”

Cậu gật. Lần này câu hỏi không làm cậu bỏ vị trí để chạy tới trước.

Anh giữ mười hai nhánh, cảm thấy các đầu ngón ngày càng khó phân biệt. Linh không dựng lại cả căn phòng như trước trận Thủ Mộ. Cô chỉ nhắc đường nào đang trượt khỏi điểm chạm; còn tiếng chân và mũi tên, Anh phải nghe từ những người giữ cửa.

Meli quỳ xuống, lấy chiếc khăn Như Ý đưa lót đầu gối.

“Meli. Tôi còn muốn nấu bữa đã nói.”

Aron nhìn người bên cạnh rồi mới chạm rãnh. “Aron. Tôi muốn ra khỏi đây mà không phải hỏi có được cười không.”

Tia là người cuối.

Cô giữ tay trên nền nhưng không nói được ngay. Sera ngồi sát, đủ để đỡ nếu cô ngã, không đẩy tay cô vào đúng chỗ.

Anh đợi.

“Tia,” cô nói. “Tôi muốn ngày mai.”

Nhánh cuối chạm tới lòng bàn tay cậu.

Ngai dựng thẳng lên.

Những đường đỏ vọt khỏi sàn, đâm vào mười lăm nhánh đang mở. Anh ghì hai tay xuống rãnh, không kéo ngược vào lõi. Cậu chỉ giữ khoảng vừa được trao để tín hiệu từ ngai không lấp kín nó.

Nara đứng bật dậy.

Bàn tay quấn xích nâng về phía cổ Anh.

Cậu lùi khỏi đường đầu tiên, giữ một tay trên rãnh. Xích quét qua vai áo, kéo rách mép vải. Nara nhìn cậu, mắt đỏ lên vì thứ đang ép động tác đi tiếp.

“Nara,” Anh gọi. “Cô ghét cái nào nhất?”

Hàm cô siết. Bàn tay còn lại túm lấy cánh tay đang bị kéo, ghì nó chậm xuống.

“Sợi xích.”

Linh báo một khoảng hở ở nhánh của cô.

Anh giữ nó.

Cú đấm tiếp theo đổi hướng, nện thẳng vào phần ngai đang nối với đường của Nara. Bạc vỡ khỏi mặt ghế. Cô ngã một gối nhưng bàn tay không quay lại phía Anh nữa.

Kael dựng khiên giữa những người vừa được cứu và các đường đỏ. Orin giữ mấu trên rãnh khỏi bật, Theo kê thêm chỗ tay anh không tới. Sera gọi từng người còn nghe được mình, nhắc họ giữ phần đường đã chọn mở.

Không phải mọi động tác chống lại đều lớn. Rin chỉ giữ được hai ngón không co về. Ena cố ngẩng đầu khi vai bị ép xuống. Dane không còn sức nắm, nhưng vẫn tì cổ tay ở chỗ mình đã chọn.

Mỗi lần có một nhịp không trùng lời ngai, Linh báo Anh. Cậu chặn đường đỏ tại đó, giữ cho nhịp riêng có chỗ trở lại.

Ở cửa, Kha bị ép lùi nửa bước.

Một người lính thấp người lách qua bên kiếm, chạy về phía Như Ý. Anh nhìn thấy hắn khi Lộc gọi. Cậu vẫn giữ tay trái trên rãnh, dùng tay phải giật mảnh đá vỡ bên đầu gối rồi ném vào cẳng chân người đang lao tới.

Hắn đổ sấp, vũ khí trượt khỏi tay. Vân đá nó về phía Kha, dùng mũi kiếm giữ hắn nằm yên.

Anh đặt lại tay phải vào điểm cũ trước khi ba nhánh ngoài kịp trượt.

“Không rời nữa,” Linh nói.

“Tôi ở đây.”

Khang lùi về góc sáng nhỏ. Lộc chỉ còn bắn khi thấy tay kéo nỏ; Kha không đuổi theo người bị thương, giữ cửa hẹp bằng cả thân mình.

Anh nghe từng tiếng thép va mà không quay lại.

Ở dưới tay, đường của Tia hụt một nhịp rồi trở về. Sera giữ vai cô, để cô không ngã kéo cả cánh tay khỏi rãnh. Mira dịch sát hơn, lấy đầu gối mình đỡ cạnh tay Tia.

Ngai phát ra một lệnh cuối, dài và gắt tới mức răng Anh va vào nhau.

“Em chỉ giữ những đường họ đã mở,” Linh nói. “Anh bẻ phần nối vào ngai.”

Cậu tìm theo chính những đầu đỏ đang căng trước mặt, không tìm trong ý nghĩ của bất kỳ ai. Cấu Tuyến luồn vào các điểm đã lộ khi mười lăm nhánh cùng chống lại.

Anh kéo lệch.

Một tiếng rạn chạy từ chân ngai lên lưng.

Tên cậu trên bạc vỡ trước. Những chữ gọi Android là tài sản tắt từng mảng, rồi cả khối đổ xuống thành bụi xám.

Nara hạ bàn tay.

Không có tiếng chuông nào bắt cô nhấc nó trở lại.

Anh chưa dám rút tay khỏi rãnh. Đường đỏ đã tắt, nhưng cái lạnh vẫn chạy dưới những ấn ôm quanh lõi. Nó mạnh hơn trước.

Orin nhìn xuống ngực mình. “Lệnh không tới nữa. Ấn vẫn đang giữ nguồn.”

Lyra quay sang cánh cửa ngoài. “Dòng sáng đang rút về giếng.”

Một pháp sư bên truy binh bỗng gập người, ôm chặt Ma Hạch. Những đốm lửa trong tay Khang bị kéo sát nền.

Dungeon bắt đầu lấy nguồn từ tất cả những người còn đứng trong sảnh.

Anh nhìn mười lăm gương mặt đang ngẩng lên.

“Còn đường hút và ấn Mana,” cậu nói. “Chưa ra được thì đừng ai buông nhau.”