Ch 005 — Ba Điều Đông Vân Không Tin
Sáng hôm sau, Anh tỉnh vì có ai dí đầu mũi tên vào má.
Đêm đầu tiên dưới bầu trời xa lạ không cho cậu ngủ sâu. Mỗi lần nhắm mắt, căn phòng trắng và bàn tay nhỏ lại hiện lên không trọn vẹn. Mỗi lần tỉnh, tán nấm vàng phủ trên đầu nhắc rằng cậu không còn ở nơi ký ức bắt đầu.
Tấn Lộc ngồi cách Anh một sải tay. Chân anh đã được băng sạch, cây cung đặt ngang gối, còn mũi tên chỉ vào một con sâu trong suốt đang bò trên tóc Anh.
Lộc nói rất khẽ. Linh dịch ngay: “Đừng nhúc nhích. Nó đang bò về phía tai.”
Anh giữ nguyên cả hơi thở. Con sâu mang một hạt sáng trong bụng. Mỗi lần Lộc dịch mũi tên, nó lại bò sang phía đối diện. Như Ý úp một chiếc lá lên tóc cậu, nhỏ nước ngọt ở mép lá rồi chờ nó bò xuống.
“Nó không độc,” Yến Nhi nói sau khi quan sát. “Nhưng nếu chui vào tai, nó sẽ hát đến lúc người nghe phát sốt.”
Linh dịch xong rồi thêm: “Em không tìm thấy lý do sinh tồn của hành vi đó.”
“Có lẽ nó thích hát.”
“Lập luận đáng lo.”
Chỉ khi Như Ý mang chiếc lá ra khỏi tán nấm, Lộc mới cất mũi tên. Anh xoa vành tai, không còn muốn ngủ tiếp.
Qua một đêm, Linh đã ghép đủ ngôn ngữ để Anh nói chuyện mà không phải dùng tay minh họa mọi danh từ. Sai sót vẫn còn. Khi Anh cảm ơn Như Ý vì bát cháo, cô nhìn Anh ba giây rồi hỏi tại sao Anh gọi cô là “người giữ nồi thiêng”.
“Cô thêm chữ thiêng à?”
“Không. Từ đó có hai nghĩa.”
“Chọn nghĩa ít gây hiểu lầm hơn.”
“Em sẽ ghi nhớ.”
Anh cúi xuống bát cháo, quyết định ăn trước khi học thêm một cách gọi sai.
Đêm qua, cậu đã nhờ Lộc nói chậm tên các đồ vật quanh bếp, rồi lặp lại theo cách Linh ghép âm. Cái nồi và người nấu chỉ khác nhau ở một âm cuối mà cậu vẫn chưa phát ra đúng. Đến lúc Lộc ngủ gật, Linh còn bắt cậu nhắc lại “nước”, “đau” và “dừng”. Những từ ấy hôm qua đã khiến họ mất quá nhiều thời gian.
Vân ngồi bên kia đống lửa, trải một tấm bản đồ bằng da. Cô gõ ngón tay lên ba dấu mực đen.
Bản đồ không nằm yên. Những đường sông màu lam chậm rãi bò theo mép da. Rừng phía tây nở thêm một cụm cây mỗi khi ánh sáng đổi. Ở góc dưới, một vùng trắng vẽ hình răng thú liên tục nuốt mất các nét đường gần đó.
Anh cúi gần, tò mò đến quên cả cuộc thẩm vấn.
Vân dùng cán dao đẩy trán cậu ra. “Nhìn từ chỗ của ngươi.”
“Bản đồ đang tự sửa.”
“Nó đang thở theo địa mạch. Không phải lý do để ngươi úp mặt vào.”
“Ba điều,” cô nói. “Thứ nhất, ta không tin một người không biết Đế quốc là gì lại nói đúng tiếng của chúng ta sau một đêm.”
“Linh học.”
“Một giọng nói không có thân thể học ngôn ngữ trong một đêm?”
“Cô ấy nghe qua tôi. Và sửa sai khá nhiều.”
“Em muốn lưu ý phần ‘khá nhiều’ là khiêm tốn,” Linh nói.
Anh truyền lại. Vân không cười, nhưng Như Ý làm rơi thìa vào nồi.
“Ta cũng không tin một giọng nói sống trong đầu ngươi.”
“Công bằng. Tôi đôi khi cũng không tin cô ấy.”
“Em nghe thấy,” Linh nói.
“Tôi biết.”
Vân nhìn Anh như chờ người thứ hai lên tiếng. Anh chỉ vào thái dương. “Cô ấy vừa phản đối.”
Khang bước tới gần, nhìn tai Anh rồi nhìn phía sau đầu, như thể Linh có thể trốn ở đó. “Nếu cô ta ra lệnh ngươi giết chúng ta?”
Linh dịch câu hỏi chính xác đến lạnh người.
Anh không đáp thay cô ngay. “Linh?”
“Em không có quyền ra lệnh anh. Em có thể đề nghị, cảnh báo và điều khiển phần cơ thể anh giao trong giới hạn đã nói.”
Anh truyền từng ý. Khang hỏi tiếp: “Nếu ngươi mất ý thức?”
“Em có thể giữ cho cơ thể anh tiếp tục sống. Nhưng em không được dùng nó làm điều anh chưa đồng ý.”
Đó là luật giữa họ hay chỉ là lựa chọn hiện tại của Linh, Anh chưa biết. Cậu vẫn nói đúng những gì cô đã trả lời, không làm nó dễ nghe hơn.
Khang nhìn bàn tay Anh một lúc, rồi dịch khỏi chỗ ngồi bên cạnh. Như Ý đặt thìa xuống. Anh chờ câu hỏi tiếp theo, nhưng Vân đã lên tiếng.
“Thứ hai,” Vân tiếp tục, “ta không tin ngươi biết lúc nào sức mạnh ấy sẽ làm hại người đứng cạnh.”
Anh nhìn vết cháy ở cổ áo. Khang đã thôi tìm cách nhìn phía sau đầu cậu.
“Tôi thấy chỗ giữ hình của con chim khi nó tới gần,” Anh nói. “Nhưng trước lúc chạm vào, tôi chưa biết mình có đẩy được không.”
“Vậy đừng để mọi người chờ ngươi đoán,” Vân nói. “Thấy được gì thì báo cho Kha. Chưa thấy, cũng nói rõ.”
Kha kéo thanh sắt của Anh tới cạnh kiếm mình, chừa một khoảng đủ để hai người cùng lấy mà không vướng tay. Anh nhích sang ngồi ở phía ấy.
“Còn khe dưới hàm?” Kha hỏi.
Anh dùng hai ngón chỉ độ rộng của nó. “Tôi thấy chỗ ấy co lại mỗi lần con đầu đàn gọi bầy.”
Kha gật, lấy đầu đũa vẽ một nét ngắn lên đất. “Lần sau gọi ta trước khi lao vào khe. Ta giữ đầu nó cho.” Khang cúi nhìn theo, hỏi lớp giáp đã mở theo tiếng gọi hay theo nhịp thở. Anh phải nhớ lại mới trả lời được.
“Thứ ba,” Vân nói, “ta không tin ngươi xuất hiện đúng lúc chỉ vì tình cờ.”
Lửa trong tay Khang tắt. Lộc thôi nhếch môi. Nghi ngờ thứ ba không còn là chuyện phép hay giọng nói; nó chạm vào lý do sáu người phải đi trong rừng cấm.
Trên bản đồ, ba dấu mực đen nằm dọc đường từ Đế quốc tới đây. Dấu gần nhất có hình một con mắt bị gạch chéo.
“Các bạn đang chạy trốn ai?” Anh hỏi.
“Chưa đến lượt ngươi hỏi,” Vân đáp.
“Công bằng.”
Lần này Anh không có câu đùa.
Anh nhìn bản đồ. Những địa danh không gợi gì trong trí nhớ. Đế quốc trải dài về phía đông. Phía nam là vùng trắng được vẽ hình răng thú. Ở giữa có một vòng tròn đỏ mang ký hiệu mà Linh đọc được là Dungeon.
Ngay cả chữ “Đế quốc” cũng chỉ là nghĩa Linh ghép từ nhiều câu. Trong đầu Anh, nó không kéo theo lá cờ, lịch sử hay gương mặt nào. Một vùng đất rộng trên bản đồ có thể chứa hàng triệu người; với cậu, hiện tại nó chỉ là một vệt mực đang đuổi theo sáu người trước mặt.
“Cô biết thế giới này tên gì không?” Anh hỏi Linh.
“Không.”
“Một lục địa?”
“Không.”
Mỗi câu trả lời lấy đi một chỗ bám. Anh đặt tay xuống đất để nhớ ít nhất nơi này đang có thật.
“Tôi tỉnh trong một căn phòng bị rễ cây đâm thủng,” Anh nói. “Tôi không biết năm nào, không biết ở đâu, cũng không biết gia đình mình còn—”
Cơn đau nhói sau mắt.
Lần này ký ức kéo theo mùi tóc cháy. Bàn tay nhỏ không chỉ túm áo; nó đang đẩy cậu về phía một cánh cửa trong khi chính nó đứng lại. Anh cố quay đầu nhìn mặt, nhưng hình ảnh vỡ thành vô số ô trắng.
Linh đếm chậm trong đầu cậu. Anh hít vào theo tiếng cô, nhưng đến hơi thứ hai vẫn không nhìn rõ bàn tay trước mặt.
Cậu chọn dừng và tự thở qua phần ký ức còn sót lại.
“Tôi không biết,” Anh nói lại. “Nếu đây là một kế hoạch, người lập kế hoạch đã quên đưa tôi phần hướng dẫn.”
Vân im lặng. Sau đó cô đẩy một miếng bánh gói lá về phía Anh.
Miếng bánh dừng cạnh tay Anh. Vân quay sang hỏi Như Ý về phần gạo còn lại, để cậu có lúc cúi mặt xuống mà không phải trả lời.
Cậu nhận. Bánh vẫn còn ấm, bên trong là rễ ngọt và hạt cay. Nó ngon đến mức làm thanh lương khô trong túi trở thành một sự xúc phạm.
“Ta giữ ngươi lại vì ba lý do khác. Ngươi cứu Lộc. Ngươi mạnh. Và thả một ẩn số như ngươi đi một mình còn nguy hiểm hơn.”
“Giữ lại nghĩa là đi cùng hay bị canh?”
“Cả hai.”
“Thành thật.”
“Nếu không chịu được, nói ngay từ bây giờ.”
Anh cắn thêm miếng bánh. “Tôi còn lương khô. Có thể góp vào.”
Như Ý nhìn thanh nguyên cùng mẩu đã ăn dở cậu lấy ra, bẻ một góc. Bên trong lộ những sợi xanh mảnh. Cô đưa cho Anh xem, lắc đầu rồi bỏ cả hai vào lửa. Một tiếng rên rất nhỏ bật lên giữa những vệt lửa xanh.
Anh nhìn lòng bàn tay trống không, hết muốn hỏi thứ vừa kêu là gì.
Như Ý nghiêng túi gạo còn lại cho Vân xem. Bùn khô dính ở đáy, phần vải bên hông đã được khâu bằng hai loại chỉ khác nhau.
“Phải bớt mỗi người một nắm,” cô nói.
“Tôi ăn ít hơn cũng được,” Anh đề nghị.
Yến Nhi chỉ vào bàn tay băng của cậu, lắc đầu. Vân đẩy nửa miếng bánh của mình sang bát Anh rồi quay lại tấm bản đồ. Cậu nhìn phần bánh một lúc, tự nhủ lần tới sẽ giữ được túi lương thực.
Kha, người đang kiểm tra dây buộc hành lý, bỗng đứng thẳng. Ông nhìn về một lùm cây cách trại hai mươi bước.
Anh cũng cảm thấy nó: một nhịp Mana đều đặn dưới lớp đất, nhỏ đến mức gần như bị rễ cây che mất.
Nhịp dưới đất đều như đồng hồ, cứ bảy lần lại dừng đúng một khoảng. Anh chưa gặp sinh vật nào trong rừng có nhịp như vậy. Cậu nhìn Kha, thấy ông đã rút kiếm khỏi vỏ.
“Có người theo dõi,” Linh nói.
Kha ra hiệu im lặng. Lộc nắm cung. Vân cuộn bản đồ nhanh đến mức không phát một tiếng.
Anh bước về phía lùm cây.
Kha dịch sang chắn trước Vân. Lộc ngồi thẳng dù chân đau. Khang giấu lửa trong lòng bàn tay, chỉ để một đường khói mỏng thoát qua ngón. Sáu người chuyển từ bữa sáng sang chiến đấu không cần ai nhắc lại vị trí.
Anh chưa thuộc đội hình. Cậu đứng ở khe mà họ chưa biết giao cho ai.
“Đừng,” Vân nói. “Có thể là bẫy.”
“Đúng.”
Anh nhặt một hòn đá. Khi chút Mana sáng lên giữa các ngón, nhịp dưới lùm cây chợt nhanh hơn.
“Nó theo ánh từ tay anh,” Linh nói.
Vân siết chuôi kiếm. Anh giữ bàn tay còn lại mở, chỉ về phía đám rễ đang rung rồi ném viên đá lệch sang phải. Trong khoảnh khắc nó chạm đất, nhịp Mana dưới lùm cây lao theo.
Một con thằn lằn nhỏ mang vòng đồng ở cổ phóng ra. Nó cắn hòn đá, đôi mắt phát sáng, rồi thân thể tan thành khói.
Không có máu hay xương. Lớp da chỉ là lá khô gấp quanh một khung đồng. Khi tan, nó để lại mùi dầu hăng giống thứ Kha vừa bôi lên kiếm.
Anh cúi nhặt chiếc vòng. Những chữ trên đó tự cháy mất trước khi Linh kịp đọc.
“Không phải người,” Khang nói.
“Là mắt của người,” Vân đáp.
Một sợi khói mảnh kéo về hướng bắc. Lộc bắn tên. Mũi tên xuyên qua nhưng sợi khói đã kịp chạm vào tán cây và biến mất.
“Nó đã gửi tin,” Linh nói.
“Gửi gì?”
“Hình ảnh của chúng ta. Có thể cả Mana của anh. Nó đã đi xa hơn nơi em còn cảm thấy được.”
Anh nhìn hòn đá bị cắn vỡ. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, cậu không chỉ đang lạc. Ai đó đã biết cậu tồn tại.
Vân nhìn mọi người. “Dọn trại. Đổi đường.”
Kha đi trước kiểm tra lối ra. Vân cúi buộc lại túi thuốc trên vai Yến Nhi, gọi Khang tới đỡ Lộc. Khi cô quay sang, Anh đã nhặt thanh sắt và đứng dậy.
Cậu không biết mình có đi cùng họ quá một ngày hay không. Nhưng lúc dọn trại, cậu tự đặt hành lý của Yến Nhi vào giữa, tránh đè lên túi thuốc, rồi đứng ở vị trí trống bên cạnh Vân.
Như Ý đưa cậu chiếc nồi đã nguội. Anh chèn vải giữa nắp và quai để nó không kêu, rồi buộc vào hành lý của mình.
Ở phía bắc, một tiếng tù và vang lên.
Ba điều Vân không tin tạm thời không còn quan trọng. Những người đang tới chắc chắn tin rằng họ có quyền bắt cô.