Everwrite

Ch 008 — Cùng Đi

Bữa tối là một thứ củ tím có vị giống khoai trộn với tiêu và một miếng thịt mà không ai chịu nói lấy từ con gì.

Anh hỏi hai lần.

Như Ý gói phần còn lại vào lá, mỉm cười rất hiền. “Ăn được.”

Anh nhìn miếng thịt lần nữa rồi cắn thử. Nó dai, thơm mùi lá nướng. Đói tới mức ấy, cậu quyết định để câu hỏi thứ ba tới sau bữa ăn.

Khang ngồi bên kia bếp, cố nín cười đến mức suýt sặc. Cậu ta đã hồi lại đủ sức để tạo một ngọn lửa bé bằng ngón tay, nhưng cứ mỗi lần gió lùa qua cửa hang, ngọn lửa lại chuyển sang màu xanh rồi bò về phía nồi thịt như một con sâu đói.

“Lửa của cậu đang bò vào nồi,” Anh nói.

Khang vội chụp nó lại. “Nó chỉ bị mùi hấp dẫn.”

Như Ý nhấc nồi tránh xa, đặt trước mặt Khang một bát đầy hơn. Cậu trai nhìn hai bàn tay đỏ rộp của mình rồi thôi nghịch lửa, cúi xuống ăn.

Cả nhóm nghỉ trong một hốc đá có dây leo phát sáng phủ cửa. Cánh tay phải của Anh đã bớt bỏng rát nhưng vẫn run khi cầm bát. Vân không nhắc đến chuyện đó. Cô đẩy chiếc bát hai quai ở cạnh mình sang, lấy chiếc trơn khỏi tay cậu.

Anh vòng các ngón qua quai bát. Lần này cậu uống được nước mà không làm đổ ra áo.

Dây leo ngoài cửa không sáng liên tục. Mỗi khi có vật sống đi qua gần hốc đá, ánh xanh sẽ chạy từ đầu này sang đầu kia như gợn nước. Lộc đã thử bằng một cành khô, một con bọ và chính bàn tay mình. Cành khô không gây phản ứng. Con bọ làm ba chiếc lá lóe lên. Bàn tay anh khiến cả mảng dây sáng rực.

“Ít nhất đêm nay không ai đến gần mà ta không biết,” Lộc nói.

“Trừ khi họ không sống,” Khang đáp.

Yến Nhi dừng nhai.

Kha đặt kiếm ngang đầu gối. “Vẫn phải chia ca gác. Dây leo chỉ giúp chúng ta nhìn.”

Anh nhìn dây leo, cố tìm một quy luật quen thuộc. Linh lần theo dòng Mana chạy trong lá, rồi gần như lập tức phải làm lại từ đầu.

“Nó không phản ứng với nhiệt, chuyển động hay khối lượng,” cô nói. “Có thứ gì đó trong sinh vật sống mà em chưa tách được.”

“Mana?”

“Con bọ gần như không có Mana.”

Anh nhích tới gần dây leo. Như Ý đặt chiếc bát chưa hết thịt vào tay cậu.

“Để nguyên cho người gác dùng.”

Cậu ngồi lại. Linh bảo cậu nhìn chiếc lá ngoài cùng; con bọ đã bò xa mà nó vẫn sáng thêm một lúc.

“Cô còn xem à?”

“Em muốn biết khi nào nó thôi nhớ con bọ.”

Anh xoay người để cô nhìn qua mắt mình, vừa ăn vừa đợi ánh cuối tắt.

Kha trải bản đồ. “Đường cũ không dùng được. Đế quốc sẽ khóa các bến phía đông.”

Tấm bản đồ là ba mảnh da thú khâu lại, mép cháy xém. Sông được vẽ bằng mực xanh, đường buôn bằng những chấm đỏ, còn vùng phía nam là một cái miệng đầy răng. Vân chỉ cho Anh dấu Dungeon phía tây: một con mắt bị gạch chéo.

Anh xoay bản đồ hai lần vẫn không tìm được ký hiệu chỉ phương bắc.

“Dựa vào dòng sông,” Vân nói.

“Sông cũng đổi hướng.”

“Không nhanh đến mức làm ngươi lạc trong lúc nhìn bản đồ.”

“Cô đánh giá quá cao tôi.”

Vân kéo tấm da trở lại đúng chiều, dùng bốn hòn sỏi chặn các góc. Cử chỉ nhỏ ấy cho Anh biết cô đã bớt đề phòng cậu một chút. Ít nhất cô không còn đặt tay lên chuôi dao mỗi khi cậu ngồi gần.

“Phía nam có gì?” Anh hỏi.

Khang trả lời trước: “Thung Lũng Độc. Đi vào là chết.”

“Tên khá rõ ràng.”

“Phía tây?”

Lộc gõ vào một vòng tròn đen. “Dungeon đặc biệt. Người vào mười, về ba.”

“Có cửa kim loại,” Như Ý thêm. “Tự mở lúc trăng khuyết.”

Yến Nhi nói nhỏ hơn: “Người ta bảo bên trong có những người không sinh ra. Họ bị gọi là người máy. Có kẻ bắt được thì bán.”

“Bán cho ai?” Anh hỏi.

Không ai trả lời ngay.

Kha lấy mũi dao chỉ lên một tuyến đường phía bắc. “Quý tộc mua người làm lính hộ vệ. Xưởng phép mua từng phần. Có giáo đoàn cho rằng họ là xác không hồn, phá ra thì được ban phước.”

Khang đặt bát xuống. Như Ý lặng lẽ đậy nồi, giữ tay trên nắp thêm một lúc.

“Các ông từng thấy chưa?”

“Ta từng thấy một cánh tay,” Kha nói. “Nó vẫn cử động trong tủ kính.”

Anh thấy bàn tay mình khép lại trên quai bát. Trong ký ức rách có một từ chợt trở về: Android. Cậu thử lần theo nó, chỉ gặp một khoảng trống lạnh ngắt.

“Linh?”

Cô không đáp. Anh đợi thêm một lúc rồi đặt bát xuống.

“Người,” Anh lặp lại. “Hay đồ vật?”

“Đế quốc ghi là tài sản Dungeon,” Vân nói. “Ta chưa từng gặp.”

“Nhưng cô gọi họ là người.”

“Nếu họ biết sợ việc bị bán, gọi là đồ vật có vẻ tiện cho người mua hơn cho họ.”

Anh nhìn Vân. Cô vẫn giữ ngón tay trên đường tới Dungeon, cạnh một vết mực đã bị xóa gần hết. Cậu không cần nhờ Linh dịch lại câu vừa rồi.

“Đi Dungeon,” Anh nói.

Kha thở dài, kéo bản đồ gần ánh bếp hơn. Lộc gõ ngón tay lên đường núi, ngay chỗ có ba nét gạch ngang.

Vân khoanh tay. “Ngươi không quyết định một mình.”

“Đúng.” Anh nhìn từng người. “Phía đông bị khóa. Phía nam chết. Phía tây nguy hiểm nhưng có nơi trú, vật tư và có thể có người cần giúp. Tôi đề nghị phía tây.”

“Và vì anh tò mò,” Linh nói.

“Cũng vì tôi tò mò.”

Anh nói thành lời. Như Ý bật cười, còn Vân day trán.

Vân chưa vạch đường. Cô kéo bản đồ về giữa để Lộc cũng nhìn được. Kha đặt mũi dao cạnh cửa chính, chờ nghe điều mọi người còn biết về nó.

“Cửa chỉ mở khi trăng khuyết,” Lộc nhắc. “Nếu lời đồn đúng, chúng ta có hai đêm.”

“Nếu lời đồn sai?” Như Ý hỏi.

“Thì có thêm một vách đá để ngủ cạnh.”

“Và quân Đế quốc sau lưng,” Kha nói.

Không ai nói tiếp. Tiếng nước nhỏ từ trần hang xuống một vũng đá chen vào giữa họ. Mỗi giọt chạm mặt nước đều làm những chấm sáng rất nhỏ bắn lên rồi lơ lửng một lúc mới tắt.

Anh cúi nhìn dấu Dungeon. Ngón tay cậu dừng ngoài mép bản đồ, chưa chạm vào con đường phía tây.

“Lời đồn về người bị nhốt có thể là bẫy,” cậu nói. “Tôi chưa thấy ai ở trong, cũng chưa biết cửa có mở được không. Nếu mọi người chọn đường khác, tôi vẫn muốn tới đó.”

Vân nhìn cậu. “Một mình?”

“Linh đi cùng tôi.”

“Em phản đối việc anh dùng em để khiến kế hoạch nghe bớt liều,” Linh nói.

Anh ho khẽ. “Linh cũng cho rằng rất liều.”

Khang ngẩng lên định hỏi, nhưng Vân giơ tay chặn lại. Cô quay sang Yến Nhi.

“Nhi muốn đi đâu?”

Yến Nhi nhìn xuống túi thuốc đã rách một góc. “Nếu thật sự có người bị giữ trong đó, em muốn tới xem.”

Như Ý đặt năm hạt khô thành một hàng, gạt hai hạt sang bên. “Đủ ăn năm ngày. Còn ba ngày thì phải quay ra, dù đã tìm được gì hay chưa.”

Anh gật. Lộc chỉ chỗ ba nét gạch trên bản đồ: đường tây men theo chân núi, ít dốc hơn lối bắc. Anh ta có thể tự đi nếu được nghỉ giữa chặng. Khang xin mang theo phần giấy còn khô; cậu muốn chép lại những phép gặp trên cửa, nếu cửa cho phép tới gần.

Kha nghe hết rồi đặt mũi dao xuống lối vào Dungeon. “Ta đi trước kiểm tra. Chưa có hiệu của ta, không ai bước qua cửa.”

Vân nhìn lần lượt từng người, sau cùng dừng ở Anh. “Vậy đi phía tây. Tới cửa còn phải xem lại. Sau Dungeon, mỗi người được chọn lại.”

Như Ý thu năm hạt khô về túi. Anh nhớ kỹ ba hạt cô đã giữ lại, rồi giúp Kha cuộn bản đồ.

Họ không lên đường ngay. Vân bắt cả đoàn ngủ thành hai lượt, dành phần đêm còn lại để cơ thể thôi run sau trận đánh. Anh nhận ca đầu cùng Lộc. Người cung thủ ngồi dựa vách, chân duỗi thẳng, vừa mài đầu tên vừa kể cho cậu cách nhận biết các thứ muốn ăn thịt người trong rừng.

“Thấy thứ nào khác hôm qua thì gọi người dậy,” Lộc nói. “Đừng chờ biết nó là con gì.”

Anh kể về bụi hoa đã biến con chim thành thủy tinh. Lộc ngừng mài, hỏi màu cánh hoa, rồi lấy một mẩu than vẽ lên đá. Bông hoa anh vẽ có thêm hai lá nhỏ bên dưới.

“Đúng thứ này không?”

Anh chưa kịp đáp thì Linh nhắc: “Bụi hoa hôm qua không có lá đôi.”

Cậu truyền lại. Lộc gạch ngang hình vẽ, đặt cung gần tay hơn. Suốt phần còn lại của ca gác, mỗi lần dây leo sáng, cả hai đều nhìn ra.

Khi Lộc vào gọi Kha thay ca, Anh ra đứng sát cửa hang, nhìn những đốm sáng bay từ rừng lên trời. Không có chòm sao nào cậu nhận ra. Hoặc cậu không nhớ mình từng nhận ra.

Vân bước ra, đưa Anh một cốc nước lá nóng.

Nước có vị đắng trước, ngọt ở cuống họng sau. Hơi nóng làm những ngón tay cậu bớt cứng. Vân ngồi xuống mỏm đá đối diện, tháo dải băng trên cánh tay để kiểm tra vết rách. Vết thương không sâu, nhưng mép da đã nhuốm một màu tím nhạt.

“Đưa đây,” Anh nói.

“Ngươi biết chữa thương?”

“Không.”

“Vậy ngươi định nhìn nó đến khi tự lành?”

“Linh có thể xem dòng Mana quanh vết thương.”

Vân do dự rồi chìa tay. Một mẩu nhựa khô còn dính trong băng có màu giống lớp tím trên da. Anh đưa ngón tay tới gần; mẩu nhựa lập tức co lại theo ánh Mana, kéo mép băng dúm lên.

“Đừng ép thêm Mana vào đó,” Linh nói. “Thử làm ấm mẩu nhựa trên băng trước.”

Anh truyền lại. Vân áp phần băng dính nhựa lên thành cốc. Một lúc sau nó mềm ra, không còn kéo vải. Cô mới chườm cốc gần vết rách, dặn Anh sáng mai nhắc Yến Nhi xem lại.

“Cô tin lời một người không biết mình đang ở đâu à?” Anh hỏi.

“Ta tin người đó vừa tránh cắt chết cả khu rừng dù đang bị săn.”

“Có thể tôi chỉ không muốn tay mình nổ.”

“Cũng có thể.” Vân nhấp một ngụm nước. “Tin không có nghĩa là ngừng đề phòng.”

“Ngươi thật sự không biết đây là đâu?”

“Không.”

“Vậy ngươi định làm gì?”

Anh nhìn ra rừng. Sau lưng cậu, Khang trở mình trong giấc ngủ, chạm vào quai nồi kêu rất khẽ.

“Tìm hiểu. Tôi muốn trở lại nhìn những con chim chưa bị cháy.”

Cậu quay chiếc cốc trong tay, nhìn hơi nước bay qua miệng hang. Trước khi đi đâu xa hơn, cậu muốn biết sáu người này sẽ ngủ ở đâu vào đêm kế tiếp.

Linh thở dài trong đầu. “Mỗi khi anh bảo muốn tìm hiểu, rắc rối lại có thêm việc.”

“Cô nhớ tôi từng nói à?”

Cô im lặng.

Một khoảng im rất nhỏ, nhưng đêm bỗng rộng hơn.

Anh không đuổi theo câu trả lời. Cậu biết có những cánh cửa càng đẩy càng khóa chặt. Nếu Linh đã từng nghe cậu nói câu ấy, nghĩa là cô giữ một phần quá khứ mà cậu không có. Điều đó đáng sợ. Nhưng cô cũng vừa cùng cậu đứng dưới một đại phép, trao cho cậu từng nhịp chuyển động và chấp nhận để cậu kéo cấu trúc theo cách cả hai không chắc chắn.

Anh kéo lại mép băng trên tay, để câu hỏi nằm đó. Khi Vân đứng dậy vào hang, cậu nhích sang bên nhường lối rồi tiếp tục nhìn rừng.

Rạng sáng, cả đoàn rời hốc đá.

Đường phía tây không có lối mòn. Cây mọc thành từng vòng, rễ nổi khỏi đất như lưng những con thú đang ngủ. Mỗi lần họ đi nhầm vào giữa một vòng cây, tiếng bước chân lại quay về từ phía trước dù không có ai ở đó. Lần đầu, Kha rút kiếm, ra hiệu đề phòng quân truy đuổi. Lần thứ hai, Anh nghe tiếng ho của Lộc phía trước; quay lại, cậu thấy người cung thủ vừa đưa tay lên miệng và ho đúng tiếng ấy.

“Rừng đang gấp đường,” Linh nói.

Anh nhắm mắt. Bằng mắt thường, mọi khoảng trống đều giống nhau. Qua cảm nhận Mana, những vòng cây hiện thành các xoáy chậm, bẻ dòng chảy quay vào tâm. Cậu không hiểu vì sao chúng làm được như vậy, chỉ biết giữa mỗi hai vòng có một khe rất hẹp nơi Mana chảy thẳng.

“Đi theo tôi. Đặt chân đúng chỗ tôi đặt.”

Kha cau mày. “Nếu cậu đi sai?”

“Chúng ta sẽ gặp lại tiếng ho của Lộc.”

“Ta bắt đầu ghét giọng mình rồi,” Lộc nói.

Anh dẫn họ qua bảy vòng cây. Linh giữ trong đầu cậu vị trí của sáu người còn lại, nhưng không thể dự đoán những đợt đổi hướng bất chợt. Khi rừng gấp lối ngay dưới chân Yến Nhi, Vân ném dây quấn lấy eo cô bé, Kha và Như Ý cùng kéo. Anh dồn Mana xuống rễ cây, không phá mà chỉ làm dòng chảy nghẹn lại trong hai nhịp. Đủ để Yến Nhi nhảy qua.

Cơn tê chạy từ bàn chân lên tận đầu gối. Anh dừng trước vòng cây tiếp theo, chờ cảm giác ở gót trở lại. Vân không giục; cô kéo Yến Nhi đứng sát mình hơn.

Đến trưa, họ lên được một mỏm đá nhìn xuống thung sâu. Ở vách núi đối diện có một khoảng đen cao gấp ba lần người, ngay ngắn đến mức không thể là hang tự nhiên. Ánh nắng quanh đó cong vào phía giữa. Bóng của cây cối gần cửa đều hướng sai chiều.

Khang quên cả mệt, bước lên một bước. “Đó là Dungeon?”

“Đứng lại trên này,” Kha nói. “Để ta xem đường xuống trước.”

Anh cảm thấy một sức kéo rất nhẹ chạm vào mạng Mana dưới da. Xa như vậy mà cánh cửa vẫn nhận ra cậu.

Rồi từ sâu trong vách núi, mười lăm nhịp yếu ớt chạm trở lại.

“Chúng ta đi đúng đường,” Anh nói.

Cậu không biết đó là lời an ủi hay một lời cảnh báo.

Ở cách đó ba ngày đường, Nguyễn Tường Vy đọc bản báo cáo lần thứ hai.

Giấy mang dấu sáp thật. Chữ ký của sĩ quan thật. Nội dung kể rằng Đông Vân đã cấu kết với một kẻ không Ma Hạch, dùng thuật cấm phá đại phép và bắt một toán truy hồi làm con tin.

Nhưng danh sách thương vong để trống.

Bên cạnh bản báo cáo là phiếu tiếp nhận của trạm cứu thương phía bắc. Mười binh sĩ được tìm thấy còn sống trong khe đá, có thuốc giải độc đặt cạnh và những vết thương đủ gọn để không ai mất mạng. Người duy nhất không trở về trạm là viên chỉ huy đã gửi bản báo cáo này.

Hai tờ giấy cùng mang ngày hôm qua. Chúng kể hai câu chuyện khác nhau.

Tường Vy không biết kẻ không Ma Hạch đã cứu đám lính, Đông Vân ra lệnh làm vậy hay toán truy hồi chỉ may mắn. Cô không cần đoán. Điều khiến cô khó chịu là có người đã chọn sẵn một câu trả lời, rồi tìm cách ngăn cô gặp những người còn giữ câu khác.

Tường Vy đặt ngón tay lên dòng “tiêu diệt toàn bộ nhân chứng”. Mực ở chữ cuối đậm hơn phần còn lại.

“Ai sửa bản gốc?” cô hỏi.

Viên thư lại quỳ dưới bậc, trán chạm sàn. “Thưa Nữ Thánh Kỵ, thần không biết.”

“Mười người sống sót đang ở đâu?”

“Trạm phía bắc đã nhận lệnh chuyển họ về doanh trại.”

“Lệnh của ai?”

Viên thư lại không đáp. Hơi thở của hắn làm tờ giấy trên sàn rung nhẹ.

Ngoài cửa sổ, thanh kiếm trắng của cô đang cắm trong sân. Không ai chạm vào, nhưng sương quanh nó liên tục bị cắt làm đôi.

Tường Vy gấp báo cáo.

“Chưa được xử trí mười người ấy trước khi ta hỏi cung. Chuẩn bị ngựa.”

Viên thư lại ngẩng lên, mặt tái đi. “Người định tới doanh trại phía bắc?”

“Không.” Tường Vy cầm cả hai tờ giấy. “Ta sẽ đón họ giữa đường, trước khi có thêm ai quyết định họ nên nhớ điều gì.”