Everwrite

Ch 060 — Đường Về Có Chín Người Mới

Mười tám chiếc đèn được đặt trên mặt nước vào sáng hôm sau.

Không ai bảo chúng phải chọn cùng một dòng.

Sáu người quyết định ở lại Vạn Lưu. Họ có gia đình, cửa hàng hoặc một cái tên muốn lấy lại giữa thành phố đã giả vờ không biết họ. Tam Giang trao cho họ quyền nói trước hội bến; đó không phải bồi thường, Aurelia nhấn mạnh, chỉ là nơi bắt đầu đòi bồi thường.

Ba người chọn đi tới một khu trú ẩn ở thượng nguồn. Như Ý nối họ với đoàn thương nhân của Hồng Quế và ghi đủ tên, tuổi, người nhận. Sau Hầm, không ai còn bị chuyển đi như một con số.

Chín người còn lại xin tới Bậc Đá.

Anh không nhận lời ngay. Cậu kể về Poison Valley, Độc Triều, công việc góp chung và mười sáu ngọn đèn tro còn đặt bên bể nước. Vân nói rõ Bậc Đá không phải nơi an toàn tuyệt đối. Nara nói nơi ấy có Android được quyền tranh luận với người lãnh đạo. Kha thêm rằng đôi khi tranh luận quá nhiều.

“Tôi nghe thấy,” Nara nói.

“Tôi nói để cô nghe.”

Chín người vẫn chọn đi.

Kỳ Dương không nằm trong số ấy. Anh sẽ đưa Tố Cầm về Bậc Đá dưỡng thương rồi tiếp tục tìm người nhà và giành lại Sơn Mạch. Lucien cũng không nhận mình là cư dân; anh chỉ muốn nhìn nơi có những người được giải khỏi Source Binding. Aurelia tuyên bố sẽ đi cùng đến khi chắc chắn Lê Anh không chết vì cánh tay, sau đó cô tự chọn đường.

Ba người là khách. Không chức vụ. Không lời thề.

Tường Vy đứng lại trên bến.

“Cô không đi?” Anh hỏi.

“Tôi còn một vị quan phải giao, sáu lời khai phải bảo vệ và một bản báo cáo chắc chắn khiến cấp trên nổi giận.”

“Trong đó cô sẽ viết gì về tôi?”

Tường Vy nhìn cánh tay phải đang được treo trước ngực cậu. “Nguy hiểm. Thiếu thận trọng. Có năng lực làm thay đổi cán cân.”

“Nghe không giống minh oan.”

“Tôi chưa minh oan cho cậu.”

Cô chìa ra mảnh Cấu Tuyến đã bị kiếm cắt trong trận đấu. “Nhưng tôi sẽ viết rằng Android đi cạnh cậu có ý chí riêng, và khi có cơ hội chạy, cậu quay lại giữ mười tám người.”

Anh nhận mảnh tuyến bằng tay trái. “Lần sau đấu tiếp?”

“Khi tay cậu lành. Tôi không muốn cậu có cớ.”

Đoàn rời Vạn Lưu khi đèn trở về bắt đầu trôi.

Đèn của chín người mới đi vào dòng giữa rồi vượt khỏi nước, bay thành một hàng trên con đường tang. Đèn của Kỳ Dương có bốn chân sáng, chạy lung tung khiến anh phải đuổi theo. Đèn Lucien không phát sáng nhưng mọi chiếc đèn gần nó đều thôi rung. Đèn Aurelia tự đốt huy hiệu Laurent vẽ trên thân rồi mới chọn đường.

Đèn của Anh không chịu rời mặt sông.

“Mana của cậu đang rối,” Vân nói. “Để nó lại.”

“Nếu nó nổ giữa lễ hội thì sao?”

“Cậu luôn có lý do rất hợp lý để không nghỉ.”

Anh dùng một sợi Mana nhỏ, không bẻ cấu trúc, không cưỡng ép dòng nước. Cậu chỉ giữ ngọn lửa khỏi tắt. Chiếc đèn chao vài lần rồi tự tìm tới đèn của Vân.

Hai chiếc bay cạnh nhau.

Vân nhìn chúng, khóe môi nhấc lên. “Trùng đường thôi.”

“Tôi có nói gì đâu.”

“Mặt cậu nói.”

Linh góp giọng: “Em xác nhận.”

Anh không thèm tranh luận với cả hai. Cậu giao lượt dẫn đoàn cho Vân, uống thuốc đúng giờ và ngủ gần trọn một ngày trên xe. Khi tỉnh, cảm giác ở ba ngón tay đã trở lại.

Bậc Đá đón họ bằng tiếng búa.

Orin, Dane và Mộc Lâm đã dựng xong cổng xưởng mới. Trên thanh ngang còn một chỗ lõm vừa hình cây búa cũ của Theo. Không ai lấp nó.

Như Ý đọc tên chín cư dân mới trước bếp chung. Sổ dân số tăng từ bảy mươi lên bảy mươi chín: sáu mươi lăm người hữu cơ, mười bốn Android.

Lucien đứng dưới rễ bạc, ngẩng nhìn nước chảy ngược. Aurelia đã bắt đầu tranh cãi với Vân về điều khoản dành cho khách. Kỳ Dương bị Khang kéo vào xưởng xem một lò nung không đủ nóng.

Anh ngồi trên bậc đá, tay phải quấn thuốc. Nara cùng mười ba Android còn lại đứng trước cậu, Vĩnh Tâm phát sáng dưới ngực như mười bốn ngọn đèn không cần mượn nguồn sống của ai.

Không ai quỳ.

Họ chỉ chào người lãnh đạo đã trở về, rồi lập tức báo ba việc hỏng cần cậu quyết định.

Anh bật cười.

Nhà vẫn còn rất nhiều việc.

Ở một nơi không có cửa sổ, cô gái tên Miên tỉnh giấc khi chín đốm sáng mới xuất hiện trên bức tường đen.

Cô không biết chúng là gì. Cũng không biết vì sao cổ tay mình đau khi đốm thứ chín nhập vào một cụm sáng có hình bậc thang.

Một tiếng gọi lướt qua phần ký ức bị khóa.

Không phải “Lê Anh”. Chỉ là một tiếng ngắn hơn, thân thuộc hơn, như thể cô từng chạy theo ai đó và gọi đến khản giọng.

Miên đặt tay lên tường.

“Chờ em,” cô thì thầm, dù không biết đang nói với ai.

Phía sau lớp phong ấn, một đường nứt mảnh như sợi tóc vừa sáng lên.