Ch 057 — Lời Nói Của Aurelia
Lối thoát bị khóa bằng giọng nói của Aurelia.
Tạ Quang Nghiêm đã chuẩn bị kỹ. Cánh cổng dẫn khỏi Hầm chỉ mở khi một người Laurent tuyên bố mọi tù nhân đều tự nguyện ở lại. Nếu cô nói thật, Bạc Cấm Ấn sẽ bóp tim. Nếu cô nói dối, lời tuyên bố trở thành một lớp xiềng mới trên mười tám người.
“Hắn dùng huyết hệ của tôi làm con dấu,” Aurelia nói.
Bạc bò kín cổ cô. Lớp ngoài Anh vừa tháo đang tự khâu lại.
Sau cánh cửa, tiếng nước dâng không thể nghe nhưng nền đá rung mạnh dần. Lucien giữ cửa dưới. Kỳ Dương cùng Kha dìu những người không đi được. Tường Vy đứng ở cuối hành lang, ánh kiếm chống mái đá.
Vân đặt tay lên vai Aurelia. “Cô muốn làm gì?”
“Tôi muốn nói tên hắn trước toàn Vạn Lưu.”
“Còn bây giờ?” Anh hỏi.
Aurelia nhìn thẳng cậu. Không mỉa mai, không vòng vo. “Phá nó. Toàn bộ. Tôi đồng ý với đau đớn và hậu quả. Không đồng ý để cậu đọc hay giữ ký ức của tôi.”
“Rõ.”
Anh đặt tay phải lên ấn. Vẫn chưa có cảm giác, nhưng Mana còn chạy được. Linh cảnh báo lớp sâu đã quấn quanh tim, giọng cô tới sau môi hình dung gần ba nhịp.
“Nếu em trễ thêm?” Anh hỏi.
“Anh dừng.”
“Nếu không dừng được?”
“Em giành cánh tay.”
“Đồng ý.”
Cấu Tuyến đi vào.
Bạc Cấm Ấn mở ra như một cây gia phả bằng dao. Mỗi nhánh là một lời Laurent từng thề với ngai vàng, mỗi chiếc lá mang tên một người bị dùng làm vật bảo đảm. Anh không đọc hình ảnh. Cậu tránh chúng, lần theo dòng Mana đến chỗ nghĩa vụ gia tộc bị đóng thẳng vào nhịp tim Aurelia.
Ấn phản công bằng thông tin giả.
Một nhánh mang giọng Vân bảo cắt. Một nhánh mang giọng Linh nói tiếp tục. Những khuôn mặt cậu không biết hiện ra như ký ức của chính mình.
Anh nhắm mắt.
“Aurelia. Nói một điều cô tự chọn.”
Cô nghiến răng. “Tôi ghét trà ở quán trọ này.”
“Một điều nữa.”
“Tôi sẽ không trở về làm con dấu cho gia tộc.”
Giữa hàng nghìn lời thề bị ép, hai câu ấy không nối với bất kỳ nhánh bạc nào.
Anh và Linh bám theo chúng.
Linh giữ tim. Anh kéo chiếc móc. Aurelia tự nói câu thứ ba:
“Tên tôi là Aurelia Laurent, và cái tên đó thuộc về tôi.”
Cây bạc vỡ.
Ánh kim loại phun khỏi da cô, đập vào cửa như mưa. Bàn tay phải Anh mất luôn cả nhận thức vị trí; nếu Linh không giữ, cánh tay đã rơi khỏi cổ Aurelia quá sớm. Cậu dùng tay trái cắt Cấu Tuyến cuối cùng.
Aurelia ho ra một giọt máu bạc.
Rồi cô đứng lên.
“Tôi, Aurelia Laurent, làm chứng rằng Tạ Quang Nghiêm bắt giữ mười tám người trái luật, dùng họ làm con tin và giả lệnh khoan hồng để duy trì đường buôn tù nhân.”
Không có gì siết cổ cô.
Cánh cổng rung lên, nhưng vẫn đóng.
“Nó đòi câu nói dối,” Linh báo.
Aurelia tiến tới, đặt bàn tay còn dính máu lên ấn huyết hệ.
“Vậy nó sẽ không được nghe.”
Cô dùng chính dòng máu vừa tự do xóa tên Laurent khỏi con dấu. Cánh cổng mất điểm tựa, nứt từ giữa.
Tường Vy chém một nhát.
Ánh sáng tràn vào Hầm.